⬅ Trước Tiếp ➡
Sơ Vũ mặc đại một chiếc quần iean, áo phông trắng dáng ngắn và đội thêm chiếc mũ lưỡi trai màu hồng che mái tóc chưa kịp gội.
Siêu thị gần khu chung cư không xa lắm, nằm trong khu vực sầm uất của thành phố Kinh Đại.
Túi đồ lớn trên tay, tai nghe cắm nhạc, cô lững thững đi trên vỉa hè.
Ở bên kia đường, trước cửa một quán bar, mấy chàng trai tụ tập trò chuyện
“Anh Thẩm, nghe nói tối qua thức đêm làm việc, hôm nay bọn tôi kéo cậu ra đây thư giãn chút.”
Đứng dựa vào cửa, Thẩm Trạc vừa cười nhạt vừa thở phào, không khí bên trong quá ngột ngạt.
“Tối qua thức trắng, giờ uống rượu muốn tôi gục luôn à?”
Cậu bạn bên cạnh tên Phương Bác, cười lớn “Tối qua người đó khó chiều quá, ngoài Anh Thẩm ra thì chẳng ai xử lý nổi. Sao, chuyển địa điểm đánh rank không?”
Thẩm Trạc nhướng mày, vừa định trả lời thì ánh mắt anh chợt dừng lại phía bên kia đường.
Cô gái đang cúi đầu bước đi, phía sau là một bóng dáng khả nghi ngày càng tiến sát. Khoảng cách giữa hai người càng lúc càng ngắn, bàn tay kẻ kia chuẩn bị vươn ra.
Trong đầu anh nhanh chóng lướt qua cái tên Sơ... Sơ gì nhỉ? Hình như là Sơ Vũ. Không kịp nghĩ thêm, anh lên tiếng gọi “Sơ Vũ ”
Cô gái bên kia đường không nghe thấy gì, vẫn đang lơ đễnh.
Mấy chàng trai xung quanh giật mình khi nghe thấy anh gọi tên một cô gái. Còn chưa kịp phản ứng thì Thẩm Trạc đã sải bước băng qua đường.
“Anh Thẩmnan ” Phương Bác gọi theo.
“Cái gì đây? Anh Thẩm có bạn gái rồi à? Cô này lạ mặt quá.”
Người khác hùa theo “Đừng đùa, ai chịu nổi cái miệng của cậu ấy chứ? Không bị mắng đến phát khóc mới lạ.”
Vẫn đang chìm trong thế giới riêng của mình, Sơ Vũ cảm giác có ai đó chạm vào lưng. Cô giật mình, vừa định quay lại thì một bóng người cao lớn đã chắn trước mặt cô.
Bóng mờ bất ngờ ập đến khiến cô hoảng hốt, tai nghe rơi ra, cô ngoảnh đầu tránh sang một bên, suýt va vào vai người mới đến.
“Ainan”
Ngẩng đầu lên, cô đối diện với đôi mắt đen nhánh của Thẩm Trạc. Đôi mắt ấy mang theo chút tức giận lạnh lùng.
Sơ Vũ còn chưa kịp phản ứng thì đã bị anh kéo ra sau lưng, mùi hương bạc hà nhàn nhạt từ người anh ùa vào mũi.
“Anh bị điên à?”
Thẩm Trạc quay sang gã đàn ông kia, giọng nói lạnh lẽo “Đường không đi, đi theo con gái làm gì?”
Sơ Vũ khẽ ló đầu qua vai anh, nhìn thấy gương mặt khả ố của gã đàn ông. Cô lúc này mới hiểu chuyện gì vừa xảy ra, nỗi sợ hãi và cảm giác buồn nôn quen thuộc dâng lên.
Gã đàn ông lấm lét nhìn chiều cao gần 1m9 của Thẩm Trạc, chỉ biết lủi thủi quay lưng bỏ đi. Miệng gã vẫn không ngừng lẩm bẩm “Ra đường buổi tối còn mặc đồ gợi cảm thế...”
Sơ Vũ nhíu mày nhìn lại bộ quần áo của mình. Rõ ràng là bình thường nhất có thể, thậm chí nội y còn chọn loại không làm nổi vòng một.
Cô đang định phản bác thì Thẩm Trạc đã ra tay trước.
Chân dài của anh vung mạnh, một cú đá khiến gã đàn ông ngã sõng soài trên đất.
Chưa dừng lại, anh còn dùng mũi giày đạp lên mắt cá chân của gã, lực ấn càng lúc càng mạnh.
Tiếng kêu rên thảm thiết vang lên, ánh mắt Thẩm Trạc lạnh như băng “Mẹ kiếp, giữ cái mồm sạch sẽ vào, người ta mặc gì liên quan gì đến mày?”
Gã đàn ông vừa kêu la vừa liếc quanh, khu vực này gần trường đại học, dù đã tối nhưng vẫn có nhiều sinh viên qua lại, gã bắt đầu định lật ngược tình thế.
"Đám sinh viên đại học vô cớ đánh người Dựa vào cái gì mà bắt nạt người lương thiện như tôi?"
Sơ Vũ vẫn còn sợ hãi, nghe thấy những lời gã nói càng thêm tức giận. Cô nắm lấy áo Thẩm Trạc, cố gắng giữ bình tĩnh.
"Đừng đạp mạnh quá."
"Hả?" Thẩm Trạc nghiêng đầu nhìn cô, gương mặt nhỏ nhắn của cô vẫn trắng bệch vì kinh hoàng.
Khoảng cách gần đến mức anh có thể cảm nhận được người đang núp sau lưng mình đang run rẩy.
⬅ Trước Tiếp ➡