⬅ Trước Tiếp ➡
Thật khó tin, một chàng trai với vẻ ngoài lạnh lùng, cực ngầu như Thẩm Trạc lại biết nấu ăn, hơn nữa còn làm rất giỏi.
Ánh mắt của Sơ Vũ bất giác dừng lại ở bàn tay thon dài, trắng trẻo của anh khi anh cầm một chiếc bánh nướng lên, nhẹ nhàng phết lớp kem hạt dẻ lên bề mặt. Những chiếc bánh nhỏ tròn trịa, căng phồng, trông thật ngon mắt.
Khung cảnh đẹp đẽ, mùi hương mê hoặc.
Sơ Vũ nhìn lại đĩa salad nhạt nhẽo của mình, chỉ có thể giả vờ không quan tâm mà cắm cúi vào màn hình điện thoại.
Tiếng máy móc trong bếp vừa ngừng thì...
“Ọt ọt ”
Tiếng bụng cô sôi lên rõ mồn một trong không gian yên tĩnh.
Cô vội vàng gắp vài miếng salad, chỉ mong có thể úp mặt vào bát mà ăn để che giấu sự xấu hổ.
Cô giả vờ như không nghe thấy gì, nhưng ngay sau đó, một tiếng cười khẽ đầy từ tính vang lên bên cạnh.
Trong hoàn cảnh bình thường, Sơ Vũ chắc chắn sẽ thấy giọng cười của Thẩm Trạc rất cuốn hút, nhưng lúc này cô chỉ muốn độn thổ.
"Cô biết hành động này gọi là gì không?" Giọng nói trầm thấp, mang theo chút từ tính khiến tai cô nóng bừng.
"Hả?"
Cô còn chưa kịp ngẩng lên thì trước mặt đã xuất hiện một chiếc đĩa gốm màu đen. Trên đĩa là một chiếc bánh nhỏ tròn trịa, căng mịn, phết đầy lớp kem hạt dẻ ngọt ngào, mùi hương quyến rũ lan tỏa.
"Ăn trong bát mà nhìn sang nồi của người khác."
Thẩm Trạc nhấn mạnh từng chữ, nụ cười phảng phất trên môi, đẩy chiếc bánh về phía cô.
Sơ Vũ vô thức nuốt nước bọt, ánh mắt lướt qua những ngón tay thon dài của anh, rồi lại nhìn xuống đôi tay ngắn cũn của mình. Cô kiên quyết đẩy đĩa bánh ra.
"Cảm ơn anh, nhưng tôi đang giảm cân, không ăn đâụ"
Sợ bụng mình lại phản bội, Sơ Vũ nhanh chóng thu dọn đống hộp cơm, định vào phòng ngay lập tức.
Vừa đứng lên, quay lưng về phía anh thì túi đồ ăn trên tay vừa được nhấc lên thì...
Cô đột nhiên khựng lại, như thể bị bấm nút dừng hình.
Ánh mắt tò mò của Thẩm Trạc dừng trên người cô. Với thị lực 5.4 và sự nhạy bén từ công việc, anh dễ dàng nhận ra có gì đó bất thường.
Anh nhìn thấy dây váy ngủ màu trắng của cô vừa bị đứt một bên, đầu dây lỏng lẻo biến mất vào trong lớp vải.
Trong khoảnh khắc cô cúi người, anh lập tức quay mặt đi, tránh nhìn vào chi tiết không nên thấy.
Dõi theo bóng dáng cô chạy thục mạng về phòng, Thẩm Trạc khẽ nhướng mày. Quần áo của con gái bây giờ làm qua loa thế sao? Một cái dây nhỏ xíu thì giữ được gì chứ.
Sơ Vũ với tốc độ nhanh như chớp vứt túi đồ ăn đi, chạy thẳng vào phòng mình. Lần thứ hai trong ngày, cô lại quỳ xuống tấm thảm.
Nhìn chằm chằm vào chiếc dây áo "gây tội", cô thở dài. Không phải cô cẩu thả, chỉ là khi dọn đồ trong ký túc xá, chiếc áo này đã bị mắc vào cửa tủ. Ai ngờ nó lại đứt đúng lúc như vậy.
Vừa tuyên bố giảm cân, đã bị phát hiện dây áo lót đứt, chắc chắn càng khẳng định cô béo lên.
Xấu hổ đến độ muốn bay về quê.
"Chắc chắn là hôm nay không xem lịch, chắc chắn thế." Sơ Vũ mở điện thoại, lật xem lịch ngày.
Quả nhiên, trên đó ghi rõ "Tránh xuất hành."
...
Suốt buổi tối, Sơ Vũ quyết tâm tin vào lời người xưa. Cô ở lì trong phòng, không dám bước ra ngoài dù mùi thơm từ bánh ngọt bên ngoài hấp dẫn đến đâụ
Ôm chặt con búp bê vải, cô quyết định nhịn đói.
Đến lúc chập tối, khi chuẩn bị ngồi vào bàn làm việc, cô mới phát hiện cà phê và đồ dùng hàng ngày đã gần hết.
Ngày mai còn phải làm việc, cà phê là thứ duy nhất giúp cô chống đỡ. Không còn cách nào khác, cô đành ra ngoài.
May mắn thay, cô vừa nghe thấy tiếng cửa phòng khách đóng lại. Chắc hẳn Thẩm Trạc đã ra ngoài “làm việc”.
Thời gian này cũng đúng với hình ảnh nghề nghiệp trong đầu cô.
⬅ Trước Tiếp ➡