Sơ Vũ cảm thấy vô cùng khó chịu khi bị người khác nhìn chằm chằm. Cô không muốn ở lại cùng không gian với Giang Ký Bạch thêm nữa, cảm giác như đang ngạt thở.
Không cần biết anh ta đã đi chưa, cô ôm lấy cốc nước của mình và chạy về hướng hành lang khác, nước mắt kìm nén suýt trào ra.
Ngay giây tiếp theo, cô đâm sầm vào một thứ gì đó rắn chắc. Cơn đau khiến mũi cô cay xè và nước mắt cuối cùng cũng rơi ào ạt.
Sơ Vũ vừa nhận ra mùi hương quen thuộc, làn da cô còn nhanh nhạy hơn cả trí óc trong việc nhận biết người mà mình vừa va phải.
Theo quán tính, một tay cô vẫn ôm cốc nước, tay còn lại đã đặt lên eo của người trước mặt.
Cơ bắp thật rắn chắc nhưng cũng rất dễ chịụ Dù nước mắt vẫn đang rơi, cơ thể cô đã sớm quên đi nỗi buồn ban nãy.
Thật không ra gì.
“Ở đâu ra cái cô nàng chuyên đâm sầm vào người khác thế này?” Một giọng nói trêu chọc nhưng lại không hề nghiêm túc vang lên trên đầu cô.
? Không phải giọng của Thẩm Trạc. Sơ Vũ ngẩng đầu lên trong hoảng hốt.
Nhìn thấy ánh mắt không quá xa lạ, cô thở phào nhẹ nhõm. Đúng là cơ thể cô không nhận sai, vẫn là Thẩm Trạc mà.
Giọng nói ban nãy đến từ chàng trai đang đứng cạnh anh.
“Buông tay ra.”
Lần này, là giọng lạnh nhạt của Thẩm Trạc, anh hơi cau mày cúi đầu nhìn cô gái vừa lao vào anh như một chú chim nhỏ tăng tốc, suýt nữa đã khiến anh ngã.
Sơ Vũ hoảng hốt nhưng vẫn luyến tiếc rút tay lại. Căn bệnh của cô thật sự quá có mục tiêụ Trước đây cô chỉ dựa vào anh trai Sơ Tự, giờ lại khóa chặt vào một người mới quen vài ngày.
“Cậu quen cô ấy à?”
Chàng trai bên cạnh Thẩm Trạc tò mò hỏi, ánh mắt đầy ý cười nhìn qua lại giữa hai người. Anh ta có một gương mặt sáng sủa, rất điển trai.
Người này rõ ràng không hiểu về Thẩm Trạc, nếu là bình thường dù không đẩy ngay cô gái xa lạ vừa va vào mình thì anh cũng sẽ không thèm nói gì, chỉ cần một ánh nhìn là đủ để người ta sợ chạy mất.
Việc anh nói hẳn ba chữ đã là rất hiếm rồi.
“Người thay thế cậu” Thẩm Trạc đáp, rồi quay sang nhìn Sơ Vũ “Thịnh Diễm, người thuê trước.”
Sơ Vũ nhìn anh ta bằng ánh mắt như thấy ân nhân cứu mạng, nếu không phải Thịnh Diễm trả phòng thì cô đã không thể tìm được chỗ ở phù hợp như vậy.
“Anh Thịnh.”
Thịnh Diễm nhướng mày nhìn Thẩm Trạc đầy bất lực “Cậu đúng là chẳng biết cách giao tiếp, sao không giới thiệu tên của đàn em này?”
Ánh mắt Thẩm Trạc lướt qua Sơ Vũ đầy ẩn ý “Để cô ấy tự nói đi.”
Dự cảm không lành, Sơ Vũ chắc chắn Thẩm Trạc lại định nhân cơ hội này để công kích mình, nhưng trước ánh mắt mong chờ của Thịnh Diễm, cô chỉ có thể cắn răng, gượng gạo tự giới thiệụ
“Sơ Vũ, Sơ trong ‘sơ sinh’ Vũ trong ‘lông vũ’”
Không khí yên tĩnh trong vài giây, Thẩm Trạc hơi nhướng mày, trong khi Sơ Vũ vẫn ngơ ngác không hiểu gì thì tiếng cười lớn của Thịnh Diễm là thứ phá vỡ bầu không khí đó.
“Đàn em, tên hay đấy, nhưng lần sau đừng tự giới thiệu thế này nữa nhé.”
“Tại sao?”
Thịnh Diễm liếc nhìn Thẩm Trạc, ngay lập tức nhận ra anh cố ý không nói chừa cơ hội để cô gái này bị hiểu lầm “Nghe ‘sơ khai’ cũng được, nhưng đừng nói là ‘Sơ sinh’ tôi suýt nghe thành ‘súc sinh’ đấy.”
... Sơ Vũ trừng mắt đầy căm phẫn về phía Thẩm Trạc. Cô hiểu rồi, ngay từ lần gặp đầu tiên, khi cô giới thiệu tên, vẻ mặt kỳ lạ của anh hẳn là vì lý do này.
Thẩm Trạc khẽ ho một tiếng, cố đổi chủ đề “Không ra sân tập mà đi lang thang trong hành lang làm gì?”
“Cậu bớt độc miệng đi” Thịnh Diễm đập nhẹ vai anh, nói “Chắc là mới bị giáo viên mắng cho khóc rồi Môn gì mà khó vậy?”
Sơ Vũ không muốn nói thật, nên thuận miệng trả lời “Cô Lâm dạy Java.”
“Thế thì hai người đồng cảnh ngộ rồi.” Thẩm Trạc chỉ về phía Thịnh Diễm.