Hai người cùng làm bánh nhưng chính xác hơn thì chỉ có Thẩm Trạc làm. Sơ Vũ đứng bên cạnh như một linh vật, chỉ chăm chú quan sát.
Sau khi ăn xong và trở về phòng, tâm trạng của Sơ Vũ cứ lơ lửng. Cô không chỉ lo lắng vì bệnh tái phát, mà còn phải kiềm chế cơn thôi thúc khát da trong lòng.
Đến khi đi ngủ, cô như thường lệ xếp tất cả gấu bông xung quanh mình, ôm bên trái, giữ bên phải, nhưng cảm giác bông mềm mại vốn quen thuộc giờ đây không còn đủ làm cô thỏa mãn, tựa như thiếu đi điều gì đó.
Sơ Vũ cũng không rõ mình lơ mơ ngủ từ lúc nào, có lẽ đã quá nửa đêm.
Kết quả, sáng thứ Hai, cô ngủ quên như dự đoán.
“Sơ Vũ, tớ nói cho cậu biết, hôm nay môn chuyên ngành là của cô Lâm. Nếu cậu không điểm danh thì điểm chuyên cần sẽ bị trừ sạch đấy ” Tiếng hét của Ôn Lê từ đầu dây bên kia vang lên.
“Tớ dậy ngay đây ”
Sơ Vũ vội vàng ôm laptop lao ra ngoài, nếu không nhờ cuộc gọi của Ôn Lê thì cô chắc chắn ngủ thẳng tới trưa.
Giờ cao điểm buổi sáng, lại thêm xung quanh Đại học Kinh Đại có rất nhiều sinh viên thuê trọ, vừa ra đến cửa cô đã thấy cửa thang máy mở.
Một bóng người đi sát qua vai cô, cả hai bước chân đồng thời tiến vào thang máy đông nghịt người.
Ngẩng đầu lên, cô đụng phải ánh mắt lờ đờ, còn ngái ngủ của Thẩm Trạc.
“Bíp bípnannan” Trước khi cô kịp chào, tiếng báo quá tải của thang máy đã vang lên, như một lời tuyên án tử.
Sơ Vũ nhìn đồng hồ, nếu lỡ chuyến thang máy này chắc chắn cô sẽ đến lớp trễ giờ.
“Tôi có lớp sáng tám giờ ”
Cô đáng thương ngẩng đầu lên nhìn Thẩm Trạc “Cho tôi đi trước được không, anh Thẩm?”
Thẩm Trạc đưa tay xoa xoa gáy, hôm qua cô ăn chùa món bánh anh làm rồi trốn mất, một dáng vẻ “ăn cháo đá bát” không thèm nhìn mặt anh. Giờ lại bắt đầu giả bộ ngoan ngoãn.
Anh lười nhác cúi xuống nhìn cô “Tiểu thư, tôi cũng có lớp.”
... Hai người im lặng đối diện nhaụ
“Có đi không thì bảo? Ai đó xuống đi chờ chuyến sau đi ”
Có người trong thang máy bực bội giục, đúng là giờ cao điểm sáng sớm, ai cũng đầy oán khí.
Cửa thang máy đóng lại, Sơ Vũ nhìn Thẩm Trạc đứng cạnh mình, một tay nhấn nút thang máy với dáng vẻ không vội không vàng, trong lòng cô đã mắng thầm cả trăm lần.
Anh có vẻ giống người đang gấp sao?
“Cô rất vội à?”
Thẩm Trạc liếc nhìn cô, vẻ mặt bất an của cô trông giống hệt một chú chim giận dữ.
Không phải rõ ràng quá rồi sao? Sơ Vũ chỉ dám tức giận trong lòng, không dám tỏ thái độ. Cô còn cần nhờ anh, không thể làm căng.
“Môn chuyên ngành của cô Lâm dạy Java, anh chưa học bao giờ à? Trễ giờ sẽ bị trừ điểm chuyên cần đấy.” Sơ Vũ ỉu xìu nói.
Cô nghĩ, dù sao cũng trễ giờ rồi, thêm vài phút cũng chẳng khác biệt gì.
Thẩm Trạc dừng lại một chút, gật đầu nói “Cô đúng là gấp thật.”
Dù cùng ngành, nhưng giáo viên mỗi năm đều có chút khác biệt. Đặc biệt là một số giáo viên ở Đại học Kinh Đại nổi tiếng nghiêm khắc, cô Lâm chính là một trong số đó.
“Chưa đến mức chết đâụ”
Thẩm Trạc nói khi thang máy đã đến, anh ra hiệu cô đi theo.
Dù sao không đi học thì kỳ thi cuối kỳ càng khó cứu vãn. Sơ Vũ lẽo đẽo theo anh vào thang máy.
Thang máy này bớt đông hơn cái trước, nhưng cũng chẳng khác biệt là bao, vẫn chen chúc tới mức người sát người.
Thật trùng hợp, cư dân nam trong khu chung cư này lại nhiều hơn nữ. Sơ Vũ vốn không thấp trong đám nữ sinh, nhưng giờ bị đám nam sinh cao lớn xung quanh ép đến chật chội. Chiếc balo của ai đó liên tục đụng vào mặt cô.
“Qua bên này.”
Thẩm Trạc nhìn cô trong tình cảnh thê thảm, nhẹ nhàng kéo dây đeo balo của cô để dẫn cô về phía anh.
“Hửm ?”