⬅ Trước Tiếp ➡
“Ký túc xá có người đang ngủ, em chỉ hỏi thôi. Mấy hôm trước em nghe trong buổi nói chuyện tâm lý có nói rằng một số người có thể tái phát.”
Anh trai “Đừng tự nghĩ lung tung, chứng khát da vốn dĩ không thể chữa khỏi hoàn toàn, em đã giảm được đến mức ôm gấu bông ngủ là rất ổn rồi.”
Anh trai “Có vấn đề gì nhất định phải nói với anh.”
Sau khi đặt trà sữa qua app, Sơ Vũ đặt điện thoại xuống rồi nhìn về phía bếp. Cậu con trai cao lớn đang chăm chú nhìn vào điện thoại, nghe kỹ mới biết là đang xem video hướng dẫn làm đồ ngọt.
Dù mới chỉ thấy anh nấu ăn hai lần, nhưng Sơ Vũ nhận ra mỗi lần hoàn thành một công đoạn, anh đều rửa tay ngay, nhìn thế nào cũng có chút chứng sạch sẽ.
Cô cảm thấy điều cô định làm bỗng chốc khó khăn hơn nhiềụ
Cô đứng dậy, thử tiến về phía bếp. Cách duy nhất để chứng minh vừa rồi chỉ là ảo giác chính là... chạm thử một lần nữa.
Cô từng bước tiến gần hơn, tự cho là mình rất kín đáo.
Nhưng Thẩm Trạc đã thấy bóng dáng lén lút của cô từ khóe mắt, anh chống tay lên bàn đảo bếp, ngẩng đầu nhìn cô “Cô định làm gì với món tráng miệng của tôi?”
Nếu anh không nói, cô còn chưa nhớ ra mình từ lúc thức dậy đến giờ vẫn chưa ăn gì.
Ngay lúc đó, bụng cô rất hợp thời điểm mà réo lên một tiếng.
“Quả nhiên là vậy.” Giọng Thẩm Trạc pha chút ý cười.
Sơ Vũ cân nhắc giữa việc “nhắm đến món bánh ngọt” và “ý đồ không trong sáng,” sau đó quả quyết gật đầu đáp “Hôm qua bánh của anh thơm quá, tôi muốn giúp anh một tay, tiện thể học thêm chút kỹ năng nấu nướng.”
Thẩm Trạc là người có nhiều sở thích lập trình, đua xe, game... thứ gì anh cũng chạm vào một chút, nhưng sở thích duy nhất mà người khác thấy không hợp với vẻ ngoài lạnh lùng của anh chính là nấu ăn, đặc biệt là các món ngọt.
“Miễn cưỡng đồng ý.”
Anh lôi thêm một chiếc tạp dề khác ra đưa cho Sơ Vũ “Xem như cô cũng có hứng thú.”
Sơ Vũ giơ tay quàng tạp dề lên người, nhưng vì kích cỡ quá lớn nên trông nó gần như chỉ treo tạm trên người cô.
“Vụng về quá.” Thẩm Trạc nhìn cách cô loay hoay mãi vẫn không chỉnh được dây đeo, liền nói “Phía sau có dây điều chỉnh.”
Sơ Vũ cố lần tìm sau lưng, phát hiện đúng là có nút điều chỉnh thật, nhưng vị trí nút hiện giờ đã rơi xuống gần lưng, với tới còn khó hơn cả làm động tác vươn vai.
Bên cạnh cô vang lên một tiếng cười khẽ.
“Cô trưởng thành chưa vậy? Không phải là học sinh lớp thiếu niên tài năng chuyển cấp thẳng lên chứ?”
Thẩm Trạc đứng phía sau nhìn cô như một củ khoai tây nhỏ, ngoài chiều cao khiêm tốn, gương mặt cô cũng là một khuôn mặt bầu bĩnh, với đôi mắt long lanh và đôi má như còn chút “mỡ trẻ con” chưa tiêụ
“Tôi mang giày là cao 162.5 Làm tròn lên là 165 Mà nếu làm tròn tiếp thì là 170 ” Sơ Vũ cảm thấy bị xúc phạm, cô vốn không thấp, chỉ là do anh quá cao mà thôi.
“Ồ, vậy tôi làm tròn cũng hai mét đấy.” Thẩm Trạc nhìn cô đang loay hoay mãi với chiếc tạp dề, liền vươn tay giúp cô thắt dây.
Sơ Vũ vẫn còn kích động vì chiều cao của mình thì cảm nhận ngón tay ấm áp của anh lướt qua sau gáy. Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng cô.
May mà cô nhanh chóng bám vào bàn đảo bếp, nếu không đã khuỵu xuống vì chân mềm nhũn.
“Chỉ là thắt tạp dề thôi mà, mặt mày cô không cần phải tái nhợt vậy đâụ” Thẩm Trạc lùi lại một bước, cúi đầu nhìn cô.
Sơ Vũ phức tạp nhìn anh, bây giờ cô có thể khẳng định rằng chứng khát da của mình đã tái phát. Thậm chí cô còn rất muốn chạm vào Thẩm Trạc, đến mức chỉ muốn ôm chặt lấy anh và... cắn một miếng.
Dĩ nhiên, cô không thể nào thật sự ôm chặt lấy Thẩm Trạc mà cắn một miếng được, nếu không cô sẽ bị coi là kẻ biến thái và bị tống vào đồn cảnh sát ngay lập tức.
⬅ Trước Tiếp ➡