⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Trạc nhìn cô, cảm thấy câu "rửa lại nãó mà anh vừa nói với Phương Bác cũng nên áp dụng cho cô bạn này.
"Bồi thường bằng tiền" Anh khẽ nhướng mày "Cô đang nghĩ gì thế?"
Sơ Vũ cúi đầu, mắt chăm chăm nhìn mũi giày mình, vắt óc tìm câu trả lời
"Ý tôi là... tối nay tôi còn phải làm việc, nếu không kiếm được tiền thì không có gì để bồi thường cho anh."
"Ồ" Thẩm Trạc nhìn vào đỉnh đầu cô "Thế cô đang tìm gì dưới đất vậy?"
Sơ Vũ cảm thấy hình tượng của mình đã hỏng bét, cô quyết định "phá hũ không cần giữ", đáp lại một cách bất cần "Đang tìm cái lỗ để chui xuống."
Thẩm Trạc suýt bật cười thành tiếng, nhiều năm qua anh đã gặp đủ kiểu người hướng ngoại, phóng khoáng, nhút nhát, rụt rè. Nhưng đây là lần đầu tiên anh gặp một cô gái vừa nhút nhát vừa có kiểu suy nghĩ khiến người khác không biết phải nói gì.
Khu chung cư cách trường đại học không xa, Sơ Vũ thuê nhà ở đây cũng vì muốn tiện cho việc đi học. Sau chuyện vừa rồi, bầu không khí giữa hai người đã bớt xa cách.
"Chuyên ngành của bọn mình thi cuối kỳ có khó không?"
Sơ Vũ, với tư cách một người hướng nội luôn muốn làm hài lòng người khác, cố gắng phá vỡ sự im lặng.
Thẩm Trạc nghĩ đến chương trình học năm hai, đáp thẳng thắn "Dễ, mới khai giảng mà đã nghĩ đến thi cuối kỳ rồi à?"
Hồi đó, đám bạn trong ký túc của anh toàn đợi đến tuần thi mới học vội.
Không nhận được câu trả lời, Thẩm Trạc quay đầu nhìn cô.
Bước chân của Sơ Vũ bỗng khựng lại. Ánh mắt cô chăm chú nhìn vào bóng dáng hai người trước cổng trường đại học, anh nhìn theo hướng cô đang nhìn.
Một nam một nữ đang đi cạnh nhau, ánh đèn đường mờ mờ không thể nhìn rõ mặt.
"Cô có biết hậu quả của việc không nhìn đường là gì không?" Giọng anh vang lên, đầy vẻ hờ hững.
Sơ Vũ giật mình, ánh mắt quay lại hiện thực. Dù không thấy rõ mặt, nhưng bóng lưng của người con trai đó... cô không thể nào nhầm được.
Đó chính là Giang Ký Bạch.
Mới chỉ một ngày sau khi cô nói lời chia tay.
Cô gái bên cạnh anh ta có dáng người cao gầy, yêu kiềụ Vẻ ngoài này giống hệt những bạn gái tin đồn trước kia của anh ta.
"Chẳng phải là ngã thôi sao?" Sơ Vũ trả lời tùy tiện, đoạn đường này bằng phẳng, kể cả không nhìn đường cô cũng không ngã được.
Nhưng lời vừa dứt, cô xoay người lại thì một cây cột trước mặt đập vào mắt. Chỉ trong tích tắc trước khi va vào, một chiếc điện thoại đã chắn giữa trán cô và cột.
Thẩm Trạc nâng cổ tay lên, giọng điệu nhàn nhạt “Cũng có thể đâm thành đồ ngốc, từ già thành trẻ con, quay lại làm học sinh tiểu học.”
"Ngày hôm nay đúng là không xem lịch..." Sơ Vũ xoa trán, lẩm bẩm, nhưng cô không cảm thấy va vào điện thoại thì đỡ đau hơn cột sắt là bao.
"Anh dùng kính cường lực hay gì mà cứng thế?"
Thẩm Trạc rút điện thoại về, mặt kính hoàn toàn không hề hấn gì, anh nhún vai "Vẫn còn đỡ hơn đập vào cột sắt."
Hai người đi ngang qua cổng trường đại học. Đôi nam nữ bên kia đường không hề nhìn về phía họ. Sơ Vũ không nhịn được quay lại nhìn thêm vài lần.
"Bạn trai cũ của cô à? Mắt nhìn người cũng bình thường như thị lực của cô vậy.”
Nếu thị lực tốt thì đâu đâm đầu vào cột.
Sơ Vũ không hiểu sao anh có thể nói ra những lời như vậy với gương mặt đẹp trai đến thế "Thẩm học trưởng, khả năng sát thương của anh đúng là kinh khủng."
Những lời này anh nghe đã chán, nhưng giọng điệu vẫn điềm nhiên "Đàn em quá khách sáo rồi, cô cũng đâu kém gì, nói xấu miếng kính cường lực của ân nhân cứu mạng."
Sơ Vũ nghĩ mình không nên có quá nhiều ảo tưởng về vẻ ngoài của người khác. Cô nghiến răng, mỉm cười, hỏi lại anh "Vậy tôi nên đối xử thế nào với ân nhân cứu mạng của mình đây?"
Đột nhiên, từ trong túi áo cô, chiếc điện thoại phát ra giọng nói của trợ lý ảo
⬅ Trước Tiếp ➡