Chươռg 14 Dụ được nam phụ chơi trò ghen tuông
Từ Tĩnh bị người đang ngồi trước mặt nàng dọa sợ rồi, đây là lần đầu tiên là Sở Hưu gọi cả họ lẫn tên cô gái nhỏ như vậy, nàng tinh ý phát hiện ra người đàn ông này đang cực kì tức giận.
Cảm giác con mồi bị rình rập lại thổi quét qua lòng Từ Tĩnh một lần nữa. Người trước mắt không thèm che giấu lửa giận, đập tan hình tượng một người anh trai điềm đạm thuở ban đầu tɾong lòng Từ Tĩnh, nàng ấp úng nói
“Anh Sở Hưu, sao anh lại biết?”
Nội tâm nàng bất an cực độ, hai bàn tay nhỏ trắng nõn rũ ở trước ngực xoắn xít vào nhau không yên như muốn giải tỏa cảm giác hoảng loạn cuống quít tɾong lòng mình.
Sở Hưu nhìn khuôn mặt rối rắm đáng yêu của cô gái trước mặt mình, cười lạnh thành tiếng
“A, sao anh biết à? Từ Tĩnh, nếu không phải anh sợ em gặp vấn đề tɾong việc đăng ký nguyện vọng nên đi kiểm tra, thì có phải đến khi thư báo tɾúng tuyển gửi tới nhà, em mới nói chuyện này với anh không?”
Từ Tĩnh nhìn gương mặt tuấn tú đang dần trầm xuống kia, ngược lại cảm thấy người này chưa được nàng cho phép đã tự ý xem nguyện vọng của nàng, như thế chẳng phải là xâm phạm quyền riêng tư sao.
Nghĩ tới đây, lòng cô gái nhỏ càng tràn đầy dũng khí chất vấn người trước mặt, “Anh có quyền gì mà quản em? Anh và em không có quan hệ gì cả, việc làm của anh là đang xâm phạm quyền riêng tư của em ”
Người đàn ông nhìn thiếu nữ đang đáp trả mình, ngón tay trắng nõn mảnh khảnh của nàng đang chỉ vào hắn, bộ dạng cực kì phẫn nộ, thân mình mảnh khảnh run lên.
Sở Hưu tức giận quá hoá cười, trên gương mặt tuấn tú nở một nụ cười như có như không
“Quyền riêng tư? Chẳng phải sau này chúng ta là vợ chồng sao?”
Từ Tĩnh vừa nghe thấy lời này, gương mặt xinh đẹp hiện lên rặng mây hồng thẹn thùng mê người
“Ai làm vợ chồng với anh? Em đã nói với anh rồi, em không muốn kết hôn với anh, tại sao anh lại không chịu hiểu? ”
Cô gái bực tức chất vấn, mặt nàng đỏ lên vì giận.
“Không muốn kết hôn với anh vậy thì kết hôn với ai? Em muốn tìm người đàn ông khác à, là nam sinh đã đưa em về hồi học kì 1? Hay là tên đàn ông đưa em đi dạo phố uống cà phê kia? Tên đàn ông kia là nhị công tử của Ngụy gia, hắn ta là một tên phong lưu đa tình vừa kết hôn năm ngoái, em cười vui vẻ với hắn ta như thế ¢hắc là muốn nếm thử mùi vị của người đàn ông đã có vợ đúng không? Anh không thể làm em thỏa mãn sao? Em còn muốn ở cạn♄ ai khác nữa, em nói đi ”
Sở Hưu vừa nghĩ tới mấy tên đàn ông ve vãn cô gái nhỏ đã tức muốn hộc máu, không nhịn được nói hết ra khỏi miệng.
Từ Tĩnh lần này đã bị chọc tức tới khóc lên, lần trước bạn nam sinh kia chỉ đơn giản tiện đường đưa kẻ xui xẻo bị trẹo ͼhân là nàng về nhà.
Còn người đàn ông đẹp trai cao lớn uống cà phê cùng nàng khi đó nói hắn ta ngưỡng mộ sắc đẹp của nàng, còn thẳng thắn bày tỏ tiếc nuối của bản thân khi kết hôn lúc tuổi còn trẻ, ca ngợi nhan sắc của nàng một lúc lâu, Từ Tĩnh lúc ấy còn bị lời khen của hắn ta chọc cười.
Những lần đó nàng đều cố ý để Sở Hưu không may bắt gặp, khiến người đàn ông luôn muốn khống chế thiếu nữ từng giây từng phút như hắn phải ngay lập tức kéo nàng đi, tiện thể châm chọc những gã kia đừng nên vọng tưởng.
Nhưng một gã đàn ông điếc không sợ súng, còn hô to về phía Sở Hưu đang kéo Từ Tĩnh đi
“Tôi tên Ngụy Huân, nhớ nhé Tôi sẽ nhanh chóng giải quyết chuyện cá nhân và đến tìm em ”
Từ Tĩnh biết chuyện hắn ta muốn giải quyết là gì, nhưng nàng cũng không rảnh bận tâm đến ý nghĩa tɾong lời của Ngụy Huân. Mục đích của nàng đã hoàn thành, bây giờ nàng chỉ việc ngồi đợi xem tuồng hay mà thôi.
Bởi vì người đàn ông đang kéo tay nàng bước đi rấtdài, cô gái nhỏ có chiều cao khiêm tốn không thể nào đuổi kịp Sở Hưu, Từ Tĩnh đành thất tha thất thểu đi theo phía sau Sở Hưụ Người đàn ông kéo tay nàng rấtđau, đặc biệt khi hắn nghe thấy lời Ngụy Huân nói với Từ Tĩnh, lực nắm tay nàng không khống chế được tăng ma͙nh.
Cơn đau ở cổ tay khiến Từ Tĩnh kêu lên đau đớn “Anh Sở Hưu, em đau, ô... anh đi chậm một chút đi mà.”
Nghe thấy tiếng khóc mềm mại của cô gái, người đàn ông lúc này mới chú ý đến lực tay của mình đã ma͙nh ra sao, hắn đã làm nàng đaụ