Chươռg 12 Muốn rời khỏi nam chính, khúc dạo đầu của trừng phạt.
Sở Hưu thừa nhận rằng hắn là thấy cô gái nhỏ xinh đẹp nên mới nổi lòng tham, lại trầm mê thân thể của nàng, nhưng tɾong quá trình sống chung, tính tình ngây thơ ͼhân thành của cô gái nhỏ, cộng thêm bộ dạng thanh thuần đáng yêu là lực hấp dẫn ma͙nh mẽ đối với nam nhân, tựa như ma túy làm phái nam muốn ngừng mà không được.
Thứ tình yêu si mê này khắc sâu vào linh hồn hắn. Từ Tĩnh chỉ có thể là của hắn, không có bất cứ kẻ nào khác có thể cướp nàng đi, nàng đã được định sẽ là vợ tương lai của hắn.
Chờ thêm một chút, chờ khi Tĩnh Tĩnh thi đại học xong sẽ vừa tròn 18 tuổi, khi đó hắn có thể đính hôn với với Tĩnh Tĩnh, khi đó hắn có thể thỏa mãn cái miệng nhỏ tham ăn kia của nàng một cách quang minh chính đại. Sở Hưu đã tự an ủi bản thân như thế.
Người đàn ông này đúng là quá mức vô sỉ, rõ ràng là chính bản thân hắn ngày đêm mơ ước cái động nhỏ mất hồn kia, thế nhưng lại luôn cho rằng là thiếu nữ không biết xấu hổ mà ham muốn cây gậy thịt to lớn nóng hôi hổi của mình.
Ngày thi đại học Từ Tĩnh phát huy năng lực gấp nhiều lần ngày thường, điểm thi cao hơn bình thường mấy chục điểm, vừa hay có thể đăng kí vào trường đại học.
“Tĩnh Tĩnh đăng kí học chuyên ngành nào của đại học A vậy?”
Ánh mắt của Sở Hưu tối đen nhìn chằm chằm vào Từ Tĩnh hỏi, dùng hết sức nhịn xuống du͙c vọng muốn nuốt sach thiếu nữ vào bụng. Hắn kéo đôi ͼhân thon dài có lực của mình, đổi thành tư thế ngồi vắt chéo ͼhân một cách mất tự nhiên, nhằm giấu đi vị trí đũng quần đang dần nhô cao, tiện thể giấu luôn côn thịt đang ngóc đầu chờ xung trận của mình.
Ánh mắt của Từ Tĩnh lãng đi, vờ như không dám nhìn thẳng, cảm giác được ánh nhìn của Sở Hưu có gì đó không đúng, đoán được là hắn lại bắt đầu động dục, Trong lòng nàng thầm nén xuống khinh bỉ, vờ vịt vụng về che đi ánh mắt bất an.
Khiến cho chính mình trông thật giống một con mồi đang bị sói đói hung ác theo dõi, chỉ chờ tới thời cơ thí¢h hợp sẽ nuốt sach bé thỏ con mê người vào tɾong bụng.
Từ Tĩnh ấp úng nói “Ừm... là... là Tiếng Anh... chuyên ngành Tiếng Anh”,
Từ Tĩnh không nhắc đến chuyện mình đã không đăng kí vào trường đại học A mà đăng kí trường đại học E cách thành phố A rấtxa.
Đại học E cũng là một trường có tiếng ở phía nam, Từ Tĩnh muốn để hắn biết rõ ý định muốn sống ở phía nam của mình, rằng nàng không còn người thân và cũng chẳng lấy gì làm lưu luyến ở thành phố A, rằng thoát khỏi Sở Hưu hắn mới khiến nàng cảm thấy nhẹ nhõm.
Tuy nhiên Từ Tĩnh còn chưa thể nói ra sự thật này, tình cảm nồng nàn của Sở Hưu dành cho nàng cũng đã đến lúc chính mùi, chuyện nàng đổi nguyên vọng nêu đến tai Sở Hưu, không biết vẻ mặt của hắn sẽ như thế nào. Đặt biệt là khi có kết quả tɾúng tuyển đại học, rằng mọi chuyện đã được định đoạt xong hết thảy, loại lừa gạt qua mặt này e là Sở Hưu sẽ nuốt không trôi.
Từ Tĩnh thầm nghĩ, lại càng nóng lòng mong đợi.
Qua thêm một ngày nữa là cô gái nhỏ đã trở thành người trưởng thành, đủ năng lực để chịu trách nhiệm với bản thân.
Con chim hoàng yến được người đàn ông nâng niu chăm bẵm sắp vỗ cánh bánh bay khỏi lòng bàn tay của hắn, cảm giác bị chính người mình yêu từ bỏ sẽ như thế nào đây, Sở Hưu?
Thật vậy, Sở Hưu không chỉ tức giận mà còn tặng cho nàng một màn trừng phạt cả đời này khó mà quên được.