⬅ Trước Tiếp ➡
Nếu không phải Thịnh Vũ đã bắn qua hai lần, côn ŧᏂịŧ lại bị miệng nhỏ mυ"ŧ lấy thì chắc chắn sẽ còn làm thêm lần nữa.
Cậu bị kɧoáı ©ảʍ tột độ đó mê hoặc, hung hăng cắm rút tạo ra tiếng bạch bạch vang dội.
Vài phút sau, khi xe buýt đến điểm dừng tiếp theo, ông chú ngồi trước đứng dậy xuống xe, sau đó làm như vô tình nhìn về phía họ.
Thịnh Vũ ấn Tư Tuệ vào trong l*иg ngực của mình, sau đó hôn Tư Tuệ, trông giống như cặp đôi yêu đương đang ân ái trên xe bình thường.
Có lẽ ông chú kia cũng chỉ hơi nghi ngờ, cuối cùng ông ta vẫn bình tĩnh xuống xe, trạm này không có hành khách mới lên.
Còn Tư Tuệ thì bị thao tới cả người nóng bừng bừng, khuôn mặt ửng hồng, ánh mắt mệt mỏi lười biếng như con mèo, nhưng bên dưới lại phun nước dữ dội.
Côn ŧᏂịŧ được dâʍ ŧᏂủy̠ bao bọc, được mị thịt hút lấy khiến Thịnh Vũ cảm thấy thỏa mãn hơn cả so với lúc bắn tinh.
Trước đây, cậu chỉ muốn ở bên cạnh Lục Thù Từ cả đời.
Nhưng sau khi thao Tư Tuệ đến cao trào, Thịnh Vũ bỗng sinh ra một ý nghĩ trong đầu, muốn ở bên Tư Tuệ thật lâu.
Sau khi Tư Tuệ cao trào, cô luồn ngón tay vào áo của cậu, xoay nhẹ hai núʍ ѵú nhỏ rồi nói với giọng nũng nịu, "Em trai, sao cậu còn chưa bắn?"
Thịnh Vũ đỏ mặt, "... Không phải vừa mới bắn hai lần rồi sao."
"Nhưng không bắn vào trong tôi." Cô quan sát một nốt ruồi nhỏ sau tai cậu, "Như vậy không tính."
Thịnh Vũ cảm thấy tiểu huyệt bỗng nhiên co rút lại, cậu theo bản năng đâm vào sâu hơn, sức rất mạnh, như thể muốn thao nát tiểu huyệt của cô.
"Đừng, đừng nói như vậy," Cậu cảm thấy cô có chút bi thương, "Chị, chị rất đẹp, thân thể của chị cũng rất đẹp."
Thật là ngây thơ.
Nhưng Tư Tuệ đã quen với việc thuận theo mỗi khi làʍ t̠ìиɦ nên nói, "Hiểu rồi, em trai, mau bắn vào trong cơ thể của tôi, tôi sẽ không có thai."
Tư Mặc giam cầm cô, chiếm hữu cô để trút bỏ ham muốn tìиɧ ɖu͙©.
Anh có một người vợ hiền xinh đẹp, con thông minh xuất sắc, cho nên anh sẽ không để một nô ɭệ tìиɧ ɖu͙© cấp thấp như cô phá hoại gia đình mình.
Anh không muốn cô có thai, lại không thích đeo bαo ©αo sυ nên ép cô uống thuốc tránh thai.
Sau khi dâng hiến cô cho lão đại đầu tiên, anh cảm thấy cô rất bẩn thỉu nên mỗi khi làm đều nhớ đeo bαo ©αo sυ, trừ khi du͙© vọиɠ vượt quá tầm kiểm soát.
Nhưng lão đại đó có vẻ ngoài của cô, bắn vào trong rất nhiều.
Tư Mặc làm việc luôn cẩn thận nên mỗi khi xong việc đều cho cô uống thuốc hoặc đưa cô đi khám.
Giao thừa năm ngoái, bác sĩ nói cô không thể mang thai.
Cô sẽ luôn nhớ ánh mắt bác sĩ lúc đó, vừa khinh thường vừa lạnh lùng.
Tư Mặc cảm thấy như vậy rất tốt, cái này có thể trở thành “lợi thế” để lăng xê cô, anh gọi điện cho người khác khi đang thao cô: Hạ tổng, em gái của tôi rất tao, nhiều nước, chặt khít, có thể bắn vào trong cũng không mang thai.
Cô canh cánh trong lòng việc này nên không bao giờ chủ động nói "yên tâm, tôi sẽ không có thai" với bất kỳ người đàn ông nào.
Có lẽ bởi vì sự ngây thơ của Thịnh Vũ đã thực sự an ủi cô, cho nên cô mới có thể bình tĩnh nói ra câu mình không thể mang thai.
“Không phải tôi sợ.” Thịnh Vũ giải thích.
Không cần tán tỉnh, côn ŧᏂịŧ cậu đột nhiên hung hăng thao mạnh trong tiểu huyệt, cậu sắp bắn tinh.
Đúng lúc này, thúc thúc tài xế đột nhiên tăng tốc, Tư Tuệ vì quán tính mà đập vào ngực cậu, theo bản năng, cậu vòng tay qua eo cô, côn ŧᏂịŧ trực tiếp đâm vào tử ©υиɠ mềm mại của cô, côn ŧᏂịŧ vì quá hưng phấn mà bỏ lỡ cơ hội bắn tinh.
Thịnh Vũ nhìn ra ngoài cửa sổ, đường không có chướng ngại vật, tài xế đột ngột tăng tốc chuyển làn rồi trở lại tốc độ tương đối ổn định trước đó, như thể tài xế biết rằng họ đang chen chúc nhau ở hàng ghế sau của xe buýt và làʍ t̠ìиɦ một.
Khác với vẻ khẩn trương của Thịnh Vũ, Tư Tuệ được xe buýt giúp đỡ nên nhanh chóng cao trào và phun dâʍ ŧᏂủy̠ xuống côn ŧᏂịŧ của cậu.
⬅ Trước Tiếp ➡