⬅ Trước Tiếp ➡
Ngũ quan Thịnh Vũ ngây ngô, không có vẻ thành thục sắc bén trưởng thành của Tư Mặc.
Tư Tuệ không phải nhan cẩu nên không quá quan tâm tới ngũ quan.
Cô thích khí chất sạch sẽ của cậu, vừa nhìn đã biết là một tiểu thiếu gia sống trong nhung lụa.
Có lẽ còn hơi ngốc nghếch và ngây thơ.
Trên chiếc xe buýt lắc lư, cô bước tới, cúi người, đôi môi đỏ mọng áp lên tai Thịnh Vũ, "Em trai, có thể cho chị mượn 2 tệ không?"
Hương thơm ngọt ngào của cô gái tràn ngập trong không khí, Thịnh Vũ nắm chặt điện thoại, lỗ tai đỏ bừng lắp bắp nói: "Được, được."
Tư Tuệ đứng dậy, đáy mắt đầy ý cười rồi mở tay ra.
Thịnh Vũ lấy ví của mình ra, bên trong chỉ có một xấp tiền dày màu đỏ (là tờ tiền có giá trị cao nhất ở TQ đóa mn).
Tuy có thể dùng điện thoại thanh toán nhưng cha cậu sợ cậu làm mất điện thoại nên đã đưa cho cậu một xấp tiền mặt, may là cậu may mắn, chưa từng có cơ hội để sử dụng đống tiền này.
Cậu rút ra một trăm, sau đó xấu hổ nhìn cô gái trẻ rất xinh đẹp, "Tôi, tôi không có tiền xu, một trăm tệ có được không?"
Tư Tuệ bật cười.
Sau đó tỏ vẻ miễn cưỡng nói, "Cũng được."
Cô lấy điện thoại ra, bước nhanh đến hộp đựng tiền xu trước xe rồi nhét tờ tiền do Thịnh Vũ đưa vào trong.
Thịnh Vũ đỏ mặt.
Lúc cô câu dẫn người khác sẽ không khiến người ta cảm thấy ác cảm mà ngược lại còn có cảm giác thành tựu.
Xe buýt chạy chầm chậm, cô đột nhiên ai nha một tiếng rồi quỳ xuống trước mặt cậu để tìm kiếm thứ gì đó.
Thịnh Vũ nghe vậy ngẩng đầu, nhưng khi thấy hai cánh mông trắng nõng, hai lỗ tai cậu đỏ bừng, nhưng chỉ trong một dây, cả khuôn mặt cũng đỏ bừng lên, bắt đầu thở gấp.
Tư Tuệ cố ý gợi lên du͙© vọиɠ của cậu nên cô vén váy, nhớ lại những tư thế có thể khiến ham muốn tìиɧ ɖu͙© của Tư Mặc tăng vọt, khép chân, hóp bụng và hạ eo, đổi tư thế...
Thịnh Vũ vừa ngốc vừa có nhiều tiền, vì vậy cậu là một đối tượng yêu sớm tuyệt vời.
Nhưng cậu lại là thiểm cẩu của Lục Thù Từ, lúc nào cũng như hình với bóng với Lục Thù Từ khiến cậu trở nên vô hình, do đó mà tình yêu nảy nở muộn, mỗi ngày Lục Thù Từ đều có thư tình mà cậu thì không.
Vì vậy khi Tư Tuệ trêu chọc cậu, đây lần đầu tiên cậu nhìn thấy phần dưới trần trụi của cô gái ở cự ly gần và rõ ràng, dường như dưới cái nhìn của cậu, cặp mông trắng như tuyết dần dần tỏa ra một màu đỏ nhạt.
Đợi đã…
Cái miệng nhỏ nhắn màu hồng đang khép mở kia là...
Thịnh Vũ ho khan kịch liệt, cả người vội vàng lùi lại.
Tư Tuệ nghe thấy tiếng động thì cảm thấy thời cơ đã chín muồi, cô cọ đầu gối lên mặt đất và lùi về phía sau cho đến khi da thịt mềm mại của cô chạm đến mắt cá chân trần của Thịnh Vũ.
Nếu người cô phục vụ lúc này là Tư Mặc, Tư Mặc sẽ gọi cô là tao hóa, sao đó dùng roi da, dây thừng hành hạ cô, vừa hành hạ vừa điên cuồng cắm rút.
Tư Mặc thích như thế này.
Cậu nhóc này chắc sẽ không chống đỡ được sự quyến rũ này.
Nộn thịt mềm mại nóng bỏng ẩm ướt cọ lên làm ướt mắt cá chân của Thịnh Vũ.
Cậu dừng ho, cơ thể cứng đờ, hốt hoảng nhận ra một luồng hơi nóng truyền đến bụng dưới.
"Chị, chị mau đứng dậy..." Thịnh Vũ dùng ví tiền và điện thoại che đi côn ŧᏂịŧ đã cương cứng của mình, sau đó vươn tay nắm lấy cánh tay cô, "Trên mặt đất lạnh."
Tư Tuệ nghe lời đứng dậy, sau đó tự nhiên ngồi lên đùi cậu, đẩy diện thoại và ví sang một bên.
Thịnh Vũ: "..."
Chiếc áo gió của Tư Tuệ đã che đi cảnh tượng hương diễm nơi bộ phận riêng tư của hai người đang chạm vào nhau.
Bởi vì quần của cậu không dễ cởi như Tư Mặc nên Tư Tuệ cúi đầu tập trung cởi cúc quần của cậu, khi bàn tay mềm mại của cô đỡ lấy côn ŧᏂịŧ, cô chợt mở to mắt.
Cô chưa bao giờ nghĩ rằng côn ŧᏂịŧ của đàn ông lại có thể đẹp như vậy.
Thịnh Vũ đã trưởng thành: cậu có thể cứng, cũng có thể làʍ t̠ìиɦ với cô.
Côn ŧᏂịŧ của cậu rất sạch, rất đẹp, vừa ở trong lòng bàn tay cô chỉ trong một giây mà đột nhiên run rẩy bắn ra một tầng trắng đυ.c.
Tư Tuệ nâng tay, sau đó cúi đầu liếʍ láp tϊиɧ ɖϊ©h͙ của cậu, cuối cùng ngẩng đầu nhìn Thịnh Vũ, "Em trai, đây là lần đầu tiên sao?"
⬅ Trước Tiếp ➡