kịp để thay đổi.
Ngôn Kiều Kiều dùng toàn bộ sức lực đẩy Tạ Xuyên Diên ra, ánh mắt đầy chán ghét.
Cho dù trước kia từng mê muội đến nhường nào thì vào giờ phút này, cô tuyệt đối không để anh có cơ hội làm tổn thương mình thêm một lần nào nữa.
Đã yêu người khác rồi chứ gì?
Vậy thì chúc hai người ở với nhau tới răng long đầu bạc, sống lâu trăm tuổi… đừng tám chín mươi là được Ngôn Kiều Kiều cô dù sao cũng là đại tiểu thư của nhà họ Ngôn danh tiếng bậc nhất thủ đô, đâu cần phải khổ sở bám theo một người đàn ông không yêu mình?
Tạ Xuyên Diên bất ngờ bị đẩy, ánh mắt hiện rõ vẻ bối rối.
Từ trước tới giờ, dù Ngôn Kiều Kiều có giận đến đâu cũng chưa từng nhìn anh bằng ánh mắt lạnh lùng và chán ghét như thế.
Cô lúc nào cũng như một con mèo nhỏ bám người, lại rất dễ dỗ dành.
"Tạ Xuyên Diên, tôi muốn hủy hôn." Không khí trong phòng bệnh lập tức đông cứng.
Tạ Xuyên Diên chỉnh lại cà vạt, vẻ mặt lạnh như băng.
Hơi thở toát ra từ người anh khiến Tạ Khả Giai rùng mình ớn lạnh.
Tạ Khả Giai biết, đó là dấu hiệu anh trai mình bắt đầu nổi giận.
Lần gần nhất cô ấy thấy biểu cảm này là khi Ngôn Kiều Kiều trốn ra ngoài uống rượụ Cô ấy dè dặt liếc nhìn Ngôn Kiều Kiều, nhẹ giọng khuyên nhủ "Bảo bối à, lúc trước là cậu chủ động cầu hôn anh ấy mà, chuyện này…" "Thì sao?
Bây giờ tớ hối hận không được chắc?" Lời của cô tiểu thư Ngôn gia khiến người cha Ngôn Phong đứng bên cạnh suýt thì tức hộc máụ Dù ông không muốn con gái kết hôn quá sớm, nhưng cũng chẳng thể đắc tội với Tạ Xuyên Diên như thế.
Dù gì, Ngôn Thị và Tạ Thị còn hợp tác làm ăn, không thể gây chuyện.
Huống hồ, trên đời này, ngoài Tạ Xuyên Diên, chẳng ai có thể trị được tính khí tiểu thư của cô.
Giao cô cho người khác thì ông cũng chẳng yên tâm.
Thế nhưng Ngôn Kiều Kiều chẳng buồn để ý ánh mắt cầu cứu của cha, chỉ khoanh tay, hất cằm, dáng vẻ cực kỳ ngạo mạn.
Bác sĩ trong phòng đã rút lui có trật tự từ lâụ Tạ Khả Giai liếc thấy ánh nhìn đáng sợ của Tạ Xuyên Diên thì lập tức ngậm miệng.
Trợ lý Hách đứng phía sau cũng điên cuồng ra hiệu cho Ngôn Kiều Kiều mau chóng nuốt lại lời.
Dù gì thì với tính cách "có thù tất báó của Tạ Xuyên Diên, dám đá anh như thế, sợ rằng cô không chỉ mất da mà còn mất mạng.
Tạ Xuyên Diên tiến lên, ngón tay thon dài nâng cằm cô lên.
Trong đôi mắt đen sâu thẳm kia là những cảm xúc phức tạp đang cuộn trào, sự lạnh lẽo không cách nào che giấu khiến Ngôn Kiều Kiều vô thức lùi lại.
"Ngôn Kiều Kiều, lặp lại lần nữa." Giọng anh lạnh như sương, mang theo cả cơn giận đang bị đè nén.
Lớp mặt nạ điềm tĩnh đã sụp đổ, áp lực tỏa ra từ người anh như muốn nghiền nát cô.
Ngôn Kiều Kiều rùng mình, hốc mắt đỏ ửng, cuối cùng cũng không dám mở miệng nữa.
Người đàn ông đưa ngón tay dịu dàng lau đi giọt lệ nơi khóe mắt cô, thì thầm bên tai "Đừng để anh nghe thấy lần nữa." Câu nói mang đầy tính cảnh cáo, nhưng giọng lại nhẹ nhàng đến lạ.
Chỉ đến khi Tạ Xuyên Diên rời khỏi phòng bệnh, không khí đông đặc mới dần tan đi.
Ngôn Kiều Kiều khẽ xoa chiếc cằm vừa bị anh bóp đaụ Cô liếc mắt nhìn về phía cửa, ngoắc cha lại gần "Cha." Ngôn Phong nghe giọng điệu đáng thương của con gái thì biết ngay cô bị