⬅ Trước Tiếp ➡

vẻ không cam tâm.
Chờ đến khi mười chiếc xe đạp khác vượt qua, cô rốt cuộc không nhịn được tháo mũ bảo hiểm xuống "Giai đầu to Cậu đang tham gia rùa thách thức thỏ đấy à?
Cả ốc sên cũng nhanh hơn cậụ" Tạ Khả Giai vừa quẹo cua vừa đáp "Ốc sên thì không thể nhanh hơn tớ được đâụ" Ngôn Kiều Kiều lẩm bẩm "… Có lúc tớ thật sự muốn báo cảnh sát." Gió thổi quá mạnh, Tạ Khả Giai nghe không rõ, chỉ hô to "Ôm chặt tớ vào " "…" Đoạn đường mười phút, vậy mà Tạ Khả Giai mất đến nửa tiếng để đến nơi.
Xe dừng lại trước một tòa văn phòng, cô ấy kéo Ngôn Kiều Kiều lên thẳng tầng bốn.
Trong phòng tiếp khách, chỉ chờ một phút đã có người bước vào, một người đàn ông trung niên, đầu hói một nửa, mặc áo thun trắng quần đen, trên cổ đeo bảng tên "Thám tử vàng".
"Xin lỗi, để hai cô đợi lâụ" Ngôn Kiều Kiều vào thẳng vấn đề "Tôi cần anh điều tra một người." "Không vấn đề.
Cô ấy tên gì?" "Điền Vi." Ngôn Kiều Kiều tuy không biết rõ ánh trăng sáng trong lòng Tạ Xuyên Diên là ai, nhưng dựa vào những ký ức trong sách, cô đã khoanh vùng được người này và tra qua thông tin.
Quả nhiên, đúng như cô đoán.
Điền Vi chỉ kém Tạ Xuyên Diên một tuổi, từ nhỏ đã sống gần nhà anh, tiểu học và trung học đều học cùng nhaụ Thế nhưng, năm mười 17, cô ta được thông báo đã qua đời trong một vụ tai nạn xe.
Chi tiết này hoàn toàn khớp với nội dung trong sách.
Nó càng khẳng định rằng, Điền Vi chính là ánh trăng sáng mà Tạ Xuyên Diên luôn giấu trong tim.
Thám tử nghe cái tên ấy thì mở laptop, gõ vài dòng "Không phải cô ta đã mất rồi sao?" Tạ Khả Giai cũng hoảng hốt "Kiều Kiều, cậu điều tra một người chết làm gì?" Ngôn Kiều Kiều cầm ly nước lên uống một ngụm.
Hàng mi cong rợp bóng rơi xuống mi mắt "Cô ấy chưa chết." "Sao có thể " Tạ Khả Giai ngỡ ngàng, da gà nổi khắp người.
Bắt đầu thấy Kiều Kiều như bị điên, hay đây là di chứng mất trí nhớ?
Thám tử đẩy gọng kính đen, giọng lộ vẻ hứng thú.
Làm nghề này, càng gặp chuyện ly kỳ càng kích thích "Cô Ngôn, cô chắc chắn muốn điều tra chứ?" "Chắc chắn." Ngôn Kiều Kiều vừa bước ra khỏi tòa nhà văn phòng đã không còn ý định ngồi chiếc xe điện bé xíu của Tạ Khả Giai nữa.
Cô giơ tay vẫy một chiếc taxi.
Tạ Khả Giai đi một mình cũng chẳng vui, đành leo lên xe đi cùng.
"Kiều Kiều, cậu bị ma nhập rồi à?
Người chết thì sao sống lại được?" Ngôn Kiều Kiều nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn neon hắt lên gương mặt nghiêng, khiến người ta không thể đoán được cảm xúc cô lúc này.
Cô buông môi dưới đang bị cắn, khẽ lẩm bẩm "Lần này là để kiểm chứng." Nội dung trong sách là thật hay giả… chỉ lần này là đủ rõ.
Nếu Điền Vi thật sự sẽ xuất hiện trước mặt mọi người, thì trong lòng cô cũng cần có một sự chuẩn bị.
Vừa về đến Trần Uyển, việc đầu tiên Ngôn Kiều Kiều làm là đi tắm.
Chơi game suốt một tiếng khiến cổ họng cô khát khô.
Cô xuống lầu lấy nước, liếc mắt đã thấy hộp thuốc đặt ở góc bàn.
Ngoại trừ viên cô đút cho Tạ Xuyên Diên uống tối qua, những viên còn lại vẫn còn nguyên.
Tạ Xuyên Diên cả ngày nay không uống thuốc?
Cô đi ngang qua phòng sách thấy đèn vẫn sáng.
Đúng là hạng cuồng công việc, phí công cô tối qua mất một tiếng đồng hồ chăm anh.
Cô chậm rãi bước lên lầu, nhưng đi được nửa


⬅ Trước Tiếp ➡