Trong suốt hai mươi năm qua cô ấy đã sống quá nghèo khổ, rất muốn thoát khỏi gia đình của chính mình, không muốn sống một cuộc sống nghèo khó tuyệt vọng như vậy nữa, thế nên khi vận mệnh cho cô ấy một cơ hội thay đổi, cô ấy không thể nào chống cự lại sự cám dỗ này.
Ký hợp đồng xong, thí nghiệm cũng đã được thực hiện, cuối cùng thí nghiệm thành công.
Kết quả khi được đóng gói thật tinh xảo đưa đến nhà Phong Cảnh Hàn, thì linh hồn lại bị đánh tráo.
Cam Điềm cảm thấy cốt truyện này rất quen thuộc, giống như là đã từng đọc qua ở đâu đó, nhưng nhất thời không nhớ rõ các tình tiết.
Không biết cốt truyện sau này sẽ thế nào, nhưng có thể chắc chắn rằng người đàn ông sẽ lăn giường với cô chính là Phong Cảnh Hàn, cô được đóng gói cẩn thận đưa đến đây. Giác quan thứ sáu dâng lên sự bất an mãnh liệt, trong lòng có một ít dự cảm không tốt, càng ngày càng rõ ràng.
Cô phán đoán theo ý nghĩ của chính mình, trở thành người tình của Phong Cảnh Hàn, được nuôi dưỡng như một con chim hoàng yến, nói không chừng còn bị giam cầm.
Nghĩ đến việc bị giam cầm, trong đầu bỗng dưng nhảy ra cảnh tượng bản thân bị nhốt trong một căn phòng, tay chân bị dây xích trói lại.
Dây xích cạ qua làn da trắng nõn của cô, vang lên tiếng leng keng leng keng.
Cam Điềm tự dọa bản thân sợ giật mình.
Nguyên chủ Cam Điềm Điềm muốn thông qua thân phận như vậy để thay đổi vận mệnh của chính mình, từ một đứa con gái có xuất thân từ gia đình nghèo khổ trở thành một con chim hoàng yến, nhưng cô ấy không nghĩ đến những việc khác.
Trở thành con chim hoàng yến bị người ta nhốt trong lồng để nuôi dưỡng, cho dù là sơn hào hải vị ở trước mặt cô thì cô cũng sẽ bị tức chết bất đắc kỳ tử.
Cam Điềm cô sẽ không cam lòng trở thành một món đồ chơi hình người nịnh bợ lấy lòng những phú thương nhà giàu đó.
Món đồ chơi hình người không có tư cách làm con người cũng không có tôn nghiêm, tất cả đều có một kết cục thê thảm.
Cho dù có sung sướng, thì cũng chỉ sung sướng trong đám vật chất nhất thời, tinh thần và cơ thể sẽ bị ngược đãi tàn phá, hoàn toàn không thể sống giống như một con người bình thường.
Thế nên cô quyết định chạy trốn.
Nghĩ như thế, cô bỗng cảm thấy hơi thở của người đàn ông nằm trên chính mình đã ổn định hơn và đang chuẩn bị đứng dậy.
Bỗng nhiên, Cam Điềm dùng dao chém ngang cổ người đàn ông không chút do dự.
Rất chuẩn, chém chính xác vào trên động mạch cổ.
Phong Cảnh Hàn vừa ngẩng đầu lên đã bị thiếu nữ mà mình đè dưới thân vồ lên chém một nhát, trước mắt tối sầm, ngất xỉu ngay lập tức.
Sau khi té xỉu, nháy mắt cơ thể đã không còn chút sức lực, rũ đầu xuống, cả người nằm lại trên người Cam Điềm, cô bị đè chặt chẽ, không có chỗ chống đỡ.
Người này thật nặng, Cam Điềm bị đè nghẹt thở, trợn trắng cả mắt.
Sau khi cô đảo mắt xong thì thở hai hơi, Cam Điềm rút tay đang đặt trên bả vai Phong Cảnh Hàn, đẩy cả người anh ra.
Trước khi lăn giường với người đàn ông này thì cơ thể của cô vẫn khí hư bất lực yếu ớt, hình như bây giờ đã tốt hơn rất nhiều, ít nhất vẫn đủ để cô vồ lên chém một nhát kia, trực tiếp khiến người đàn ông này ngất xỉụ
Thời gian ngất xỉu không quá lâu, thế nên cô phải nắm chặt thời gian. Nguyên chủ mặc một bộ đồ nội y tình thú được đưa đến đây, căn bản là bây giờ Cam Điềm không có quần áo để mặc.
Sau khi đẩy Phong Cảnh Hàn xuống ghế sô pha, nhìn thấy anh ngã xuống tấm thảm dưới đất, cô trực tiếp ngồi xổm xuống cởi áo sơ mi trên người anh ra, cô cầm cổ áo lên rồi vói cánh tay mình vào để mặc.