Tiếng đập cửa từ bên ngoài truyền vào, bảo mẫu lên tiếng dò hỏi, tay bưng mâm bánh mì và sữa bò nóng, bên cạnh còn có một quả trứng lòng đào vừa chín đến đặt chiếc đĩa nhỏ.
“Thiếu gia, nên ăn cơm sáng.”
Bên trong phòng không có âm thanh đáp lại trước sau như một.
Sắc mặt bảo mẫu vẫn như thường cắm chìa khóa vào ổ, vặn tay nắm cửa sau đó đi vào bên trong.
Ánh mắt bà ấy bỗng nhiên hơi sửng sốt, miệng bảo mẫu khẽ mở, trong mắt hiện lên sự ngạc nhiên. Thiếu gia nhà bà ấy bây giờ đang thẳng lưng ngồi ở mép giường, khuôn mặt tuấn tú trắng nõn lộ ra sự ửng đỏ khả nghi, ánh mắt u trầm nhìn về phía bóng lưng của Lê Kiều.
Bàn chân luôn trần trụi từ trước đến nay thế mà bây giờ lại an tĩnh nhét vào dép lê mà khi nãy Lê Kiều hỏi khi vừa vào cửa, không có ý muốn đá văng nó.
Mà cô bây giờ đang ngồi ở bàn sách, khủy tay đè lên giáo án, tóc rũ xuống che khuất mặt không nhìn thấy biểu tình gì.
Trong phòng vẫn tối tăm, đến đèn bàn cũng không được bật lên.
Lê Kiều nghe tiếng sét ầm bên tai một tay viết, bộ dáng giống như đang soạn bài, áo sơ mi mở ra rũ xuống che hết những thứ cần che.
Mà đứng ở cửa thì không thể nhìn thấy một cái tay khác của cô đang nắm lấy cúc áo sơ mi khuy lại từng viên.
Nếu bây giờ bảo mẫu đi vào hơn nữa Lê Kiều cần phải đứng dậy nói chuyện, thì có thể dễ dàng thấy được áo ngực của cô bị kéo xuống, ngực sữa nửa lộ, trên xương xanh và ngực che kín dấu hôn và dấu tay xanh tím.
May mắn là bảo mẫu chỉ liếc mắt nhìn hai người một cái, không phát hiện ra bất kỳ chuyện gì khác thường, bà ấy chỉ bình tĩnh đặt bữa sáng lên bàn rồi cúi người đi ra khỏi phòng.
Trong phòng chỉ còn lại hai người, bầu không khí cực kỳ yên tĩnh,
Hơi lạnh thấu xương vẫn thẩm thấu từ bên ngoài cửa sổ vào bên trong phòng.
Bên dưới váy trống không, tiểu huyệt kề sát ghế dựa lạnh lẽo không ngừng phun ra nuốt vào từng đợt nước da^ʍ, ôn mi ám muội.
Tay đang nắm bút của Lê Kiều dừng lại, khớp xương trở nên trắng, các ngón tay đều cương cứng. Bởi vì…
Cô nghe thấy từng tiếng bước chân rất nhỏ ở phía sau, tuy rằng rất nhỏ nhưng vẫn có thể nghe thấy được.
Từng bước một…Đi đến bên cạnh Lê Kiều.
Đỉnh đầu bỗng dưng buông xuống một cái bóng, mà ghế dựa bên người cô cũng bị kéo ra, Quý Thần Hi ngồi xuống, đôi chân thon dài giờ phút này cong lên. Mi mắt che lại con ngươi hơi lạnh, cậu im lặng không nói nhìn cô.
Sau khi Lê Kiều khuy xong áo sơ mi thì hình như tất cả sự chột dạ ám muội đều tiêu tán, giống như tất cả nhưng vết tính hồng phấn đó đều không tồn tại.
Lê Kiều ho khan một tiếng khôi phục lại bộ dáng nghiêm trang.
“Bài tập lần trước cô giao đã hoàn thành chưa?”
Lê Kiều dùng từ cô này ý muốn bình phục lại trái tim đang đập hỗn loạn của mình. Cô không nghĩ đến rằng sau khi Quý Thần Hi nghe thấy chữ này ánh mặt cậu lại đột nhiên trầm xuống.
Quý Thần Hi không nói gì, nhưng vẫn mang sách luyện tập ra mở đến tờ kia, sau đó đẩy đến trước mặt Lê Kiều cho cô kiểm tra.
Lê Kiều thu những biến hóa thật nhỏ trên người cậu vào mắt, khóe môi hơi nhếch lên nhiễm một ít sự bừa bãi.
Lấy đáp án từ trong giáo án ra sau đó Lê Kiều nhanh chóng xem sách luyện tập một lần, đáy mắt cô dâng lên sự kinh ngạc.
Xác xuất chính xác lên đến tám mươi phần trăm!