Liễu sư gia thấy xấu hổ, thầm xin hắn đừng bày ra vẻ mặt "Ngươi tốt ta cũng tốt" như vậy.
Chắc do nhận ra suy nghĩ của cấp dưới nên Lâm Huyền Xu điều chỉnh bản thân, lấy lại uy nghiêm của một vị quan: "Bản quan không thể để nàng đi được."
"Ta không muốn đi theo các ngươi, chỉ cần tư liệu các ngươi tra được thôi." Hứa Huyên Thảo cắt lời: "Con yêu kia, một mình ta xử lý."
Vừa mới nói ra, cả căn phòng xôn xao.
Một đám nam nhân chậc chậc kỳ quái, nha đầu này ngông cuồng quá mức rồi!
Cũng không phải Hứa Huyên Thảo ngông cuồng, nàng chỉ nói sự thật. Dù sao người trong nha môn cũng là người thường không hề có chút pháp lực, đối phó với tà ma bình thường còn đỡ, có điều lần này đối phương lại hung hăng ác độc, đối chọi khó khăn, không những thế còn dễ rơi vào nguy hiểm khó giải quyết.
Lâm Huyền Xu nói: "Nghe nói Phái Quy Vân rất lợi hại, thế nhưng ta sẽ không cho nàng."
Hứa Huyên Thảo đứng lên, lập tức đi ra ngoài: "Nếu không muốn hợp tác thì ta cũng không miễn cưỡng, cáo từ."
Lâm Huyền Xu thấy nàng nói đi là đi thì nhanh chân đuổi theo: "Sao lại đi rồi, từ từ đợi ta!"
Mặt của Liễu sư gia đen lên.
Đại nhân, uy nghiêm của ngài đâu?!
Lâm Huyền Xu đuổi theo Hứa Huyên Thảo, nói: "Hứa cô nương, đôi mắt của nàng nhìn không thấy, vẫn nên đi chậm một chút thôi."
Hứa Huyên Thảo nói: "Đại nhân, ngươi muốn gì đây?"
Lâm Huyền Xu cực kỳ nghiêm túc: "Thật ra ta không cho nàng đi là vì lo nàng sẽ xảy ra chuyện."
Hứa Huyên Thảo luôn cảm thấy lời nói và hành động của hắn rất dị thường, giống như thân quen với mình lắm vậy, không khỏi nhíu mày: "Không cần lo lắng, ta sẽ tự lo được."
Hai người một trước một sau ra khỏi nha môn, Lâm Huyền Xu phát hiện bên ngoài nha môn có thêm một chiếc xe ngựa, không gì để ý lắm, vẫn cứ không nhanh không chậm đi theo Hứa Huyên Thảo.
Hứa Huyên Thảo đi đến kế bên xe ngựa, không nghe thấy giọng nói nào khác nên thầm hỏi Bạch đại phu đang ở nơi nào.
Lâm Huyền Xu đưa người qua, nhìn góc nghiêng của nàng rồi hỏi: "Nàng vào Phái Quy Vân lúc bao nhiêu tuổi thế? Phụ mẫu còn khoẻ mạnh không?"
Hứa Huyên Thảo không muốn trả lời hắn, cũng không muốn nói chuyện: "Lâm đại nhân đang điều tra ta sao?"
"Không phải.. Ta chỉ là muốn hiểu nàng thôi." Lâm Huyền Xu vừa nói xong, cảm thấy mình giống như tên lưu manh đùa giỡn nữ nhân, không khỏi nóng mặt.
Hắn đứng đắn nói: "Thật ra vẻ ngoài của nàng rất giống một cố nhân của ta."
Hứa Huyên Thảo nói: "Ta chưa từng gặp ngươi, chắc chắn không phải cố nhân của ngươi."
Lâm Huyền Xu nghe vậy, lộ ra vẻ mặt suy sụp: "Như vậy, cũng đúng.."
Hứa Huyên Thảo chạm vào xe ngựa, đang định lên xe để trốn Lâm Huyền Xu.
Phía sau truyền đến giọng điệu quan tâm của Lâm Huyền Xu: "Nàng đi một người đúng không, cô nương ở bên ngoài một mình rất không an toàn, không bằng.."
Rèm xe đột nhiên xốc lên, một ống tay áo thêu hoa văn màu trắng bạc vươn ra, trong tay áo là năm ngón tay thon dài với khớp xương rõ ràng, kéo Hứa Huyên Thảo, nhẹ nhàng đưa nàng vào bên trong xe.
Từ trong xe ngựa, vang lên một giọng nam lạnh nhạt.
"Lâm đại nhân, nàng ấy không ở một mình."