Thịnh Kiều Di tức khắc trở thành tiêu điểm trên bàn cơm, nàng cắn một ngụm quả vải, hơi thở thơm ngọt nói, “Nhị ca đừng nói như vậy, em cũng không tốt, người một nhà tức giận không để qua đêm.”
Tả Thứ cong môi, ánh mắt càng u ám, “Đúng vậy, người một nhà.”
Hạ Diễn phải đi tiếp điện thoại, rời khỏi bàn trước, để lại ba người một hồi im lặng. Lục Anh Thời giơ tay xem đồng hồ , nhắc nhở Thịnh Kiều Di, “Tiểu muội, nên xuất phát.”
Không đợi chính chủ trả lời, Tả Thứ không ngoài dự đoán hỏi, “Đại ca muốn đưa tiểu muội ra ngoài chơi?”
Lục Anh Thời vừa đứng dậy vừa đáp, “Không phải, hôm nay là ngày đầu tiên tiểu muội đi học, ta đưa nàng đến đó.”
Tả Thứ vừa nghe, theo sau đứng lên, “Ta cũng đi chung.”
Tay Thịnh Kiều Di khẽ run, thiếu chút nữa không giữ được cập sách mà Hương Thảo đưa đến.
“Tiểu muội không muốn?”
Thái dương đột nhiên căng thẳng, nàng vội vàng nở nụ cười, “Đương nhiên là có, cảm ơn nhị ca.” Ánh mắt gợn sóng không quên nặn ra một tia vui mừng.
Hành lang gấp khúc rõ ràng rất rộng rãi, thế nhưng Tả Thứ lại cố tình đi bên cạnh nàng, gần sát đến mức cánh tay gần hồ dán lên người nàng. Hắn cao lớn cường tráng, đường nét sắc sảo, khi trần ngâm, khắp cơ thể lộ khí chất ngời ngời
Trong ngày nắng ấm xen cuối xuân đầu hạ này, Thịnh Kiều Di sống lưng lạnh buốt.
Mắt thấy sắp phải lên xe, nếu cứ tiếp tục như thế này thì nàng sẽ phải ngồi ở ghế sau với người đó, Thịnh Kiều Di và thả chậm bước chân kiểm tra cặp sách, đợi chờ Lục Anh Thời đang đi ở phía sau.
"Có chuyện gì vậy?"
Lục Anh Thời phát hiện khác thường, chủ động dò hỏi.
“Có lẽ là do em quá khẩn trương, cảm thấy hình như mình đang thiếu thứ gì đó.” Thịnh Kiều Di nắm lấy cánh tay Anh Thời, cầu cứu, “Đại ca, anh đợi lát nữa ở trên xe lại giúp em kiểm tra một chút đi?”
Lục Anh Thời biết Thịnh Kiều Di chỉ đang vụng về lấy cớ, cũng biết Tả Thứ đang nhìn chằm chằm vào mình, nhưng nhìn đôi mắt như chà nho phủ như sương giá kia, trong lòng do dự.
Thịnh Kiều Di sợ hắn từ chối, lại hỏi, “Được không, đại ca?”
Bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng tuốt ống tay áo của anh, như lông chim cọ cọ ở ngực.
“Được rồi.”
Đôi mắt ẩm ướt lập tức nở nụ cười, “Cảm ơn đại ca.”
Tựa như sợ hắn đổi ý, Thịnh Kiều Di vẫn luôn kéo cánh tay Lục Anh Thời không buông tay, chi tới khi đến trước cửa xe liền nhanh như chớp chui vào trong, sau đó lại đưa mắt trông ngóng Lục Anh Thời. Nàng lần đầu tiên đối vi đại ca này cư xử lạ lùng như vậy.
Lục Anh Thời đáy mắt thoáng qua ý cười, còn mang theo chút thương tiếc mà chính mình cũng không nhận ra. Hắn cũng đã tận mắt chứng kiến một màng khôi hài một năm trước, qua lâu như vậy, không ngờ tiểu muội vẫn còn sợ hãi thành như vậy.
Hắn lo lắng Tả Thứ sẽ mất bình tĩnh một lần nữa, nhưng người kia đã trực tiếp mở cửa trước bước lên xe.
Lục Anh Thời thở dài một hơi, xem ra người nhị đệ này đã thật sự rút ra được một bài học