Phượng quan hà bí*
(*) Phượng quan hà bí: Lễ phục mão phượng, khăn quàng vai mặc trong ngày thành thân.
Trời vào giữa hạ, ánh mặt trời chói chang nướng cháy cả mặt đất, đâu đâu cũng nghe thấy tiếng ve sầu kêu khàn cả cổ. Một luồng gió Nam thổi qua kéo theo sức nóng từ mặt đất, chẳng ai có thể thở nổi trong cái nóng như nung này.
Những cành liễu mảnh mai rũ xuống bên đường hơi lay động giữa làn gió pha lẫn với hơi nóng, sắc lá vốn xanh biếc cũng đã héo rũ.
Chốn kinh thành vốn phồn vinh hưng thịnh, những người bán rong ở hai bên ngã tư đường đang ê a rao hàng lại bị một đội ngũ đón dâu làm cho hoảng sợ, rối rít nhường đường.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Nếu như là ngày thường thì nhà ai mà không giống trống khua chiêng, thổi kèn bầu khi đón dâu? Thế nhưng đoàn rước dâu này không chỉ im hơi lặng tiếng mà hai người đi đằng trước kiệu tân nương còn đeo tú xuân đao bên hông, trên người khoác phi ngư sẫm màu của Đông Xưởng!
Có vài tên bán rong to gan ló mặt ra từ sau quầy hàng nhìn xem, lúc vô tình đụng phải ánh mắt đằng đằng sát khí của đám nội thị đeo đao này thì lập tức run rẩy trốn ngược lại sau quầy.
Mà ngồi trên chiếc kiệu đỏ bị tầng tầng nội thị bao vây đó là một tân nương dáng người xinh xắn, đầu đội khăn voan đỏ, bên dưới phượng quan là một lớp tua rua vàng che mặt. Nàng có đôi môi đỏ diễm lệ, khuôn mặt thanh tú vì tô son điểm phấn mà càng trở nên xinh đẹp.
Nữ tử ấy gọi là Thanh Đại. Sắc mặt nàng nghiêm trọng, chẳng tìm thấy được một chút cảm giác vui mừng ngày thành hôn nào. Đôi tay trắng nõn đang nắm chặt lấy vạt áo được thêu uyên ương vàng, dù có nóng cỡ nào cũng không ngăn được cảm giác lạnh lẽo toát ra từ ánh mắt nàng.
Nàng không hiểu vì sao chuyện lại đến nước hoang đường như hôm nay.
Chủ nhân của thân thể này là một tỳ nữ trong cung của thái hậu, vốn dĩ không được sủng ái nên chỉ có thể làm những công việc như bưng trà rót nước. Tỳ nữ thật đã chết từ mấy tháng trước, nàng còn chẳng biết vì sao mình lại xuyên vào thân xác của tỳ nữ này. Trải qua một đoạn thời gian vừa sợ hãi lại tự oán trách, dần dần nàng bắt đầu thích ứng được với cuộc sống ở chốn hoàng cung, thay thế tỳ nữ đã chết kia hầu hạ thái hậu.
Nàng tuân theo phép tắc, giữ gìn bổn phận, không dám phạm bất kỳ một sai lầm nhỏ nào vì dù sao người nàng hầu hạ cũng là thái hậu, gần vua như gần cọp.
Nhưng cuối cùng nàng vẫn phạm lỗi.
Hôm ấy không rõ thái hậu gặp phải chuyện không vừa ý gì mà phượng nhan đại nộ. Có thị nữ đồn rằng đốc công Đông Xưởng chọc giận thái hậu, thái hậu lại không trừng phạt được hắn vậy nên chờ đốc công đi rồi, bà lại trút giận lên đầu của các cung nữ.
Thanh Đại biết rõ vào thời điểm đó tuyệt đối không được làm gì cả, thế nhưng thái hậu lại gọi người dâng trà. Tự buộc mình là phải hết sức bình tĩnh, cẩn thận nhưng cơ thể lại không khống chế được mà nơm nớp lo sợ. Nàng bưng khay, dâng trà lên.
📚 Truyện Đề Xuất Bạn Nên Đọc
Say Mê Sự Dịu Ngọt Của Em
Mê Say Không Lối Thoát
Nhận Nhầm Một Người Yêu Cả Đời
Vợ Trẻ Chồng Già, Cuộc Sống Ngọt Ngào Mỗi Ngày
Gián Điệp Ngây Thơ Quyến Rũ
Hôn Nhân Lừa Dối: Định Mệnh Cuốn Lấy Nhau
Bẫy Mật
Mỹ Nhân Rơi Vào Tay Kẻ Khác
Cố Tiên Sinh Cưng Chiều Ái Thê
Cưng Chiều Quá Mức, Vợ Nhỏ Thành Nữ Vương
Mỹ Thụ Ở Chung Nhà
Yêu Em Lần Nữa: Tổng Giám Đốc Cưng Như Báu Vật