"Ban đầu anh cũng không tin, có điều vừa nãy bị súng của anh bắn trúng.. là máu của nó, nhìn màu rất giống máu người chúng ta, nhưng mà mùi vị có chút kỳ dị, em đừng chạm vào, để anh tự lau."
Nhận khăn giấy từ năm ngón tay của Lục Nguyên, Tiêu Trì cũng không quên nhìn vị hôn thê đang bị bệnh mấy ngày nay của mình, cuối cùng còn duỗi tay kiểm tra trán của của cô, động tác dịu dàng hơn nhiều so với lúc cầm súng.
"Tại sao vẫn còn nóng như vậy?"
Lục Nguyên không muốn khiến hắn lo lắng nên vội né tránh bàn tay của hắn, yếu ớt che mặt mình lại.
"Không có gì cả, chắc khoảng ngày mai em ổn rồi, anh Trì, anh nhất định phải chú ý an toàn đấy."
Tiêu Trì cười khổ chỉnh chu quân trang trang người, bây giờ quân hàm của hắn đã là thiếu tá, vốn dĩ lần hành động này hắn không chấp nhận. Nhưng Trì Tiêu nghe nói Lục Tư Nam sẽ đến nên dứt khoát chờ lệnh, vì đơn giản có thể trông thấy Lục Nguyên nhiều hơn thôi.
"Yên tâm đi, tuy những quái vật đó lợi hại thì cũng không so được với súng trong tay chúng ta. Chờ em hết bệnh rồi thì anh sẽ dẫn em đi chơi trên đảo này, ở rất cũng không tệ lắm."
"Đây là anh nói đấy, rất nhanh em sẽ tốt lên."
Nhìn dáng vẻ hồn nhiên ngây thơ của Lục Nguyên, Tiêu Trì không kìm được mà duỗi tay đẩy đẩy cái mũi nhỏ đang đỏ lên của cô, cười trìu mến.
Một lát sau, trên mặt đất lại lung lay ồn ào. Lục Nguyên tò mò kéo rèm cửa ra thành một khe nhỏ, nhìn ra bên ngoài thì thấy mười quân nhân đang nâng thứ gì đó đến sở nghiên cứu tạm thời, thứ kia dường như rất nặng nên bọn họ phải cố hết sức nâng lên, nhân viên nghiên cứu có đi theo giúp đỡ, trên mặt mỗi người cũng không giấu được ý cười.
Đột nhiên, góc bên trái có một người trượt chân, tay buông lỏng, vải trắng đang che thứ gì trên kệ "bang" một tiếng, rớt ra!
"A!"
Lục Nguyên sợ đến bưng kín miệng, trừng to mắt, hoảng sợ nhìn cái đuôi trăn bị kéo lê trên mặt đất.. vì trúng đạn mà trên đuôi bị khuyết một vài chỗ, nặng nề cọ sát với mặt đất gồ ghề, phát ra âm thanh "Sột soạt", để lại một vệt máu đáng sợ.
Đây là người rắn trong truyền thuyết sao? Lục Nguyên không khỏi rùng mình một cái, đuôi rắn đen tuyền bị khuyết kia đã để lại cho cô một bóng ma tâm lý.
Trăm cay ngàn đắng mới bắt được sinh vật mới nên Lục Tư Nam mừng như điên, không ngủ không nghỉ thậm chí còn không kịp ăn cơm, dùng một ngày xét nghiệm tới tới lui lui người rắn đã chết kia.
Chờ đến lúc có thời gian đi xem Lục Nguyên thì mới phát hiện con gái đã hạ sốt, việc này quả thực khiến ông càng thêm vui vẻ.
"Nguyên Nguyên tuyệt đối không thể tưởng được nó lớn thế nào, nửa người trên của sinh vật kia vậy mà rất giống chúng ta, có điều nội tạng lại rất khác, tuy rằng cũng có trái tim và gan phổi nhưng vẫn có một ít thứ kì lạ, trước mắt ba chưa thể biết đó là cái gì. Nhưng ba tin tưởng mấy ngày nữa thì chắc chắn sẽ có phát hiện mới, ha ha."
Lục Tư Nam vui mừng mà miêu tả, ngồi ở bên mép giường của Lục Nguyên, nói liên tục cho con gái những phát hiện mới.