Tiếp ➡
Đây là chỗ đau của Thu Nhuyễn Nhuyễn, nàng trời sinh Âm Dương Nhãn, có một con mắt phải là huyết đồng [đồng tử đỏ như máu], tuy rằng có thể xem khí vận sinh tử cho người, liếc mắt một cái là biết âm dương, nhưng hồng đồng yêu dị này càng có rất nhiều lần khiến nàng bị coi như có điềm xấu, coi như yêu nghiệt. Mũ có màn che này là phụ thân tự làm, trên lụa trắng làm màn che có dùng chỉ bạc thêu phù chú khắc chế hồng đồng, chỉ có xuyên qua màn che nàng mới có thể nhìn thấy thế giới trong mắt thường nhân.
“Chính là trên mặt có vết sẹo hay bớt?” Trưởng công chúa tò mò hỏi.
Còn không đợi Mạc Ly phủ nhận, Thu Nhuyễn Nhuyễn liền nhanh chóng gật gật đầu, thừa nhận là bởi vì trên mặt có sẹo nàng mới mang màn che.
“Dược tổ truyền của Trần thái y tẩy sẹo cực tốt, phu nhân nên thử một lần.”
Mạc Ly nhìn thoáng qua Thu Nhuyễn Nhuyễn, không vạch trần nàng, chỉ sắc mặt trầm trầm, Thu Nhuyễn Nhuyễn biết đây là hắn tức giận, hắn không thích người ta nói dối.
Thu Nhuyễn Nhuyễn tùy ý gật gật đầu, đồng ý với ý tốt của trưởng công chúa rồi không nói nữa, trong nhất thời an tĩnh lại có chút xấu hổ, cũng may không bao lâu đã đến phủ công chúa. Trưởng công chúa đi rồi, trong xe càng thêm an tĩnh, Thu Nhuyễn Nhuyễn cúi đầu không dám nhìn hắn, Mạc Ly nhắm mắt dưỡng thần, cũng chưa từng phản ứng với nàng.
Đây là tình hình bọn họ ở chung, phảng phất hai bên đều không tồn tại.
Thu Nhuyễn Nhuyễn lấy hết can đảm thanh thanh giọng, nói với Mạc Ly: “Trưởng công chúa nhìn cực tốt…”
Mạc Ly vẫn nhắm mắt, chưa từng đáp lời.
Thu Nhuyễn Nhuyễn tiếp tục nói: “Các người thực đăng đối… Ta… Chàng muốn hòa ly cưới nàng ấy, ta sẽ thành toàn cho các người.”
Mạc Ly lúc này mới mở mắt ra, nhíu mày nhìn về phía nàng, nói: “Nói bậy gì đó?”
Thu Nhuyễn Nhuyễn cho rằng mình chưa nói rõ ràng, nghĩ nghĩ, lại nói một lần: “Ta…” Thu Nhuyễn Nhuyễn còn chưa nói xong đã bị Mạc Ly ra tiếng ngắt lời: “Đừng miên man suy nghĩ.”
Thu Nhuyễn Nhuyễn chỉ đành ngậm miệng, không nói.
Mạc Ly nhíu chặt mày vẫn không buông ra, Thu Nhuyễn Nhuyễn có thể cảm giác được hắn không bình thường với trưởng công chúa, huống chi chính hắn. Chỉ là… hắn cũng không xác định hắn không bình thường trưởng với công chúa như thế, đến tột cùng có phải thích hay không.
Mạc Ly nhìn về phía Thu Nhuyễn Nhuyễn, ngay sau đó dời tầm mắt, buông mày, có phải thích hay không đều không quan trọng, thê tử hắn sẽ chỉ là Thu Nhuyễn Nhuyễn.
Một đường không nói gì, Thu Nhuyễn Nhuyễn đỡ tay hắn xuống xe ngựa, lại không buông ra, lấy hết can đảm nói: “Chàng không nguyện hòa ly với ta, vậy không cần xa cách ta như vậy, chúng ta là phu thê không phải sao?”
Mạc Ly sửng sốt, vốn muốn rút tay ra, dừng lại, cầm tay nàng.
Thu Nhuyễn Nhuyễn không nghĩ tới hắn sẽ như thế, xuyên qua lụa trắng thấy hai người nắm tay nhau, sửng sốt một hồi lâu, bàn tay hắn thực ấm áp, vừa lúc tương phản với nàng.
Mạc Ly cũng kinh ngạc vì bàn tay nàng lạnh lẽo, nói: “Trời lạnh thế này, nàng không nên đi ra.”
Nghe hắn nói xong, Thu Nhuyễn Nhuyễn theo bản năng muốn rút tay về, lại là bị hắn nắm gắt gao, Mạc Ly không nói, kéo nàng đi vào trong phủ.
Các quản gia đón nói đồ ăn đều chuẩn bị tốt, Mạc Ly hơi hơi gật đầu, nói: “Cho người đặt thêm mấy cái bếp lò ở nhà ăn.”
Thu Nhuyễn Nhuyễn trong lòng nhịn không được vui mừng, nàng nên sớm một chút chủ động thân cận với hắn!
Quản gia nhìn hai bọn họ kéo tay nhau, không khỏi hơi nhướng mày, xem ra trong phủ sắp có đại hỉ sự.
Vào nhà ăn, chờ hạ nhân đều lui ra, Thu Nhuyễn Nhuyễn mới thật cẩn thận tháo xuống mũ có màn che, cúi đầu, ngoan ngoãn ăn cơm.
Mạc Ly lại không động đũa, nhìn đỉnh đầu nàng, nhìn nàng nhát gan co rúm, trong lòng đột nhiên phiền muộn, nếu được lựa chọn, lúc trước hắn cũng sẽ không cưới nàng.
Mạng hắn là sư phụ cho, tên cũng là sư phụ đặt, Mạc Ly Mạc Ly, mỗi một tiếng gọi tên này đều đang nhắc nhở hắn, không thể rời khỏi nàng.
Có đôi khi hắn nghĩ, lúc trước sư phụ cứu hắn có phải chỉ bởi vì hắn là thân thể thuần dương, vừa vặn có thể bổ sung với mệnh cách nàng, cho nên mới thu hắn làm đồ đệ.
Thu Nhuyễn Nhuyễn nhẹ nhàng nâng mắt, dư quang thấy hắn còn chưa động đũa, trong lòng không khỏi có chút thấp thỏm, động tác ăn cơm chậm lại, cũng không dám nhìn hắn, chỉ suy đoán trong lòng.
“Nàng sợ ta?” Mạc Ly hỏi nàng, cầm lấy chiếc đũa, gắp cho nàng miếng xương sườn.
Thu Nhuyễn Nhuyễn nào dám nói thật, lắc lắc đầu.
“Vậy vì sao không dám nhìn ta?”
“Không… Không…” Thu Nhuyễn Nhuyễn giảo biện, ngẩng đầu vội nhìn hắn một cái, rồi lại cúi đầu xuống.
Không ai muốn bại lộ xấu xí của mình trước mặt người khác, đặc biệt là trước mặt người mình thích, nàng càng như thế.
Thu Nhuyễn Nhuyễn nói dối không hề có trình độ, sao giấu được Mạc Ly, Mạc Ly không ngăn được nghĩ mình làm quá mức chỗ nào, mới làm nàng sợ hãi như vậy.
Nghĩ tới nghĩ lui cũng không làm cái gì quá phận, duy nhất một chỗ là đối với nàng quá mức lạnh nhạt, nhưng vấn đề là hai người bọn họ đều ít nói, xa cách người khác, đều không chủ động, ở đâu ra có chuyện gì?
Đây cũng là nguyên nhân vì sao nàng đột nhiên nói đến hòa ly, so sánh với tính tình như nàng mà nói, hắn càng thích trưởng công chúa nhiệt tình như lửa, có người tươi cười đẹp đẽ sẽ làm tâm tình nhịn không được tốt lên, ai lại thích một người cả ngày sợ hãi rụt rè, một khuôn mặt như khóc tang?
Đổi phu nhân là không có khả năng, nên ngẫm lại làm thế nào sửa cho nàng tính tình này, quãng đời còn lại dài như vậy, hắn cũng không muốn luôn cùng nàng tương kính như băng.
Mạc Ly lại buông chiếc đũa xuống, nhìn nàng nói: “Xưa nay nàng đều cúi đầu, ngần ấy năm hình như ta cũng chưa từng cẩn thận nhìn khuôn mặt nàng, có thể ngẩng đầu cho ta nhìn kĩ một lần sao?”
Chiếc đũa trong tay Thu Nhuyễn Nhuyễn thiếu chút nữa bị dọa mà rớt xuống, bản năng nàng muốn cự tuyệt hắn, vẫn nhịn xuống xúc động, nhẹ nhàng gật gật đầu, lấy hết can đảm chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn về phía hắn.
Quanh thân hắn có một vòng kim quang nhàn nhạt, khí vận thật tốt.
Mạc Ly cũng nhìn nàng bất động, nhìn kỹ huyết đồng của nàng, khuôn mặt nàng giảo hảo, trên mặt có thịt nhìn vẫn còn nhỏ, vẫn là tiểu cô nương trong ấn tượng, ánh mắt trước sau như một mười phần trong vắt, huyết đồng ngoài ý muốn vẫn chưa thực đỏ, chỉ là huyết sắc nhàn nhạt, không yêu dị như lần đầu tiên nhìn thấy.
“Không phải rất tốt sao? Cần gì cúi đầu không dám nhìn ai?”
Thu Nhuyễn Nhuyễn thói quen định cúi thấp đầu, thói quen của nàng, thói quen không tự giác có từ nhỏ, sửa không nổi.
Mạc Ly thấy nàng không nói lời nào, cũng không rối rắm việc này nữa, nói: “Màu sắc đôi mắt nàng hình như nhạt đi rất nhiều, không đỏ như trước kia.”
Thu Nhuyễn Nhuyễn lắc đầu, nói: “Bởi vì bây giờ là buổi sáng.”
“Sẽ biến hóa theo thời gian?” Khó trách lần đầu tiên thấy nàng, đôi mắt đỏ như vậy, như là ác quỷ trong địa ngục.
Thu Nhuyễn Nhuyễn gật gật đầu, giải thích: “Nếu thấy vật âm tà, màu sắc cũng sẽ gia tăng.”
“Vẫn nên cất giấu, hai mắt của nàng đây bao nhiêu đạo hữu cầu mà không được.”
Thu Nhuyễn Nhuyễn do dự trong chốc lát, tiếp tục nói: “Còn có thể xem vận số sắp tới.”
Mạc Ly sửng sốt, vốn tưởng rằng đây chỉ là Âm Dương Nhãn bình thường, lại chưa từng nghĩ còn có thể xem vận số, sư phụ vì sao phải giấu hắn chuyện này?
“Nàng xem ta vận số thế nào?” Mạc Ly hỏi nàng.
Thu Nhuyễn Nhuyễn nói thật: “Vận số chàng từ trước đến nay thật tốt.”
Phải không?
Mạc Ly hồi tưởng dĩ vãng, tựa hồ từ lúc được sư phụ cứu, hắn vẫn luôn xuôi gió xuôi nước, còn trước khi gặp được sư phụ, hắn chính là cái trứng xui xẻo, làm cái gì cũng có thể làm hỏng.
Thu Nhuyễn Nhuyễn thấy hắn không nói lời nào, nghĩ nghĩ, hỏi: “Về sau làm việc có yêu cầu gì, có thể cho ta cũng đi sao?”
Mạc Ly nhìn về phía nàng, đột nhiên ngộ đạo, còn nhớ rõ sư phụ trước kia từng nói, mệnh cách hai người bọn họ là hai cực đoan, hợp tắc phụ, phụ đắc chính, phân tắc tai, vạ đắc lai, đây cũng là nguyên nhân vì sao sư phụ cứng rắn muốn bọn họ thành thân.
PS: Các nàng phải bình tĩnh. Đoạn đầu có vẻ vật tí thôi, về sau thì sủng thôi rồi.
Editor: Heavydizzy
Lại đầu xuân một năm, mùng một đại niên trời còn chưa sáng, trong kinh thành già trẻ trai gái châm đèn l*иg, vượt gió lạnh đi đến cửa cung, có thể làm mọi người tích cực như vậy, một là đầu hương chùa Hộ Quốc, một là bụi lư hương của quốc sư.
Bụi lư hương là bụi của lư hương trên tế đàn, nói không rõ là không giống với của của nhà bình thường chỗ nào, cố tình tác dụng lại thực thần kỳ, trên người có chút âm tà nháo đến không xong, uống thuốc xem đại phu không được, chỉ dùng nước giếng chính ngọ trộn với bụi lư hương này, dựng sào thấy bóng thì khỏi rồi.
Hiệu quả này làm người ta tấm khen lạ, không ít người lấy bụi lư hương này nghiên cứu xem có gì khác thường, so sánh một phen, chỉ có một khả năng, trong cung dùng hương quý báu hơn.
Nhưng mà phỏng đoán này không lâu cũng bị lật đổ, một đám người giang hồ có bản lĩnh, ỷ vào chút công phu, xông vào tế đàn trộm bụi lư hương, đã trộm bụi lư hương còn trộm cả lư hương, nhưng bụi lư hương đến tay bọn họ, lại không một chút tác dụng, làm người ta không nghĩ ra.
Hoàng Thượng vốn muốn phái người truy nã đám người kia lại bị quốc sư ngăn cản, quốc sư
cũng không làm gì, chỉ đi phố Tây một lần nữa mua cái lư hương mới đặt lên tế đàn, bụi lư
hương vẫn là bụi lư hương đó, chỉ có mùng một tháng giêng quốc sư phát ra thì bụi lư hương mới có hiệu quả, cứ thế trở thành một kỳ sự trong kinh thành.
Nói đến quốc sư, người này cũng kỳ lạ, mười năm trước Hoàng Thượng dán bảng chiêu mộ kỳ
nhân dị sĩ thiên hạ xem vận mệnh quốc gia, người tài ba không ít, lừa gạt cũng không ít. Hoàng Thượng lấy thời hạn một năm, cho bọn họ đoán trước vận mệnh quốc gia năm nay, cũng không cần bọn họ nhiều lời, chỉ cho bọn họ viết dự đoán của mình lên một tờ giấy là có thể rời đi. Một năm sau, nếu có khâm sai đại thần mang thánh chỉ tới, người đó chính là quốc sư nhất phẩm của Thiên An triều.
Năm đó việc này nháo đến ồn ào huyên náo, không thua gì ba năm một lần khoa cử, các nhà cái cũng đều mở đánh cuộc, núi Võ Đang, Long Hổ Sơn, Mã gia, Lâm gia là những đạo trưởng tiên sinh có danh hào đều ở trong danh sách đánh cuộc của mọi người, tiếng hô cao nhất vẫn là Tuệ
Đạo thánh tăng chủ trì chùa Hộ Quốc.
Nhưng ai cũng không ngờ được những đại sư thanh danh lan xa đó lại không ai trúng bảng, ngược lại một thiếu niên trở thành quốc sư.
Các đại sư sao có thể chịu phục kết quả này, yêu cầu thánh thượng công bố dự đoán của thiếu niên đó.
Vì để cho bọn họ tâm phục khẩu phục, hoàng đế công khai toàn bộ, bất đồng với những người khác một hai câu lời, thiếu niên viết mười tờ giấy, viết từng chuyện rõ ràng kỹ càng tỉ mỉ, giống như tự mình trải qua, lúc này mới làm cả đám người ngậm miệng.
Kết quả đưa ra, mọi người cũng không vội rời đi, ở kinh thành chờ thiếu niên vào kinh, mời hắn luận đạo.
Một lần luận đạo chính là suốt bảy ngày, từ đây trên giang hồ thêm một phái Thanh Minh.
Phái này nhân số ít ỏi, chỉ có hai người, một là quốc sư, một còn lại là quốc sư phu nhân Thu Nhuyễn Nhuyễn, mọi người cũng không biết thêm tin tức
gì.
Có một chuyện làm tất cả thật tò mò, mười năm này thế nhưng không ai thấy gương mặt thật của quốc sư phu nhân, ngẫu nhiên có mấy lần đồng hành với quốc sư, cũng đều mang theo mũ có màn che, làm người ta nhìn không rõ khuôn mặt, dần dà, đồn đại trên phố về quốc sư phu nhân truyền đi vô cùng kì diệu, đến tột cùng là thật hay giả thì không ai biết.
Mùng một năm nay, mọi người vẫn giống như trước, đi cửa cung nhận bụi lư hương, lại không ngờ hôm nay trừ một ít quý nhân hoàng tử công chúa, quốc sư phu nhân ngày thường ru rú trong nhà thế nhưng cũng tới.
Thu Nhuyễn Nhuyễn đứng ở sau tướng công nhà mình, cúi đầu không nhìn chỗ khác, cho đến khi một chiếc xe ngựa đi tới, cung nhân hô: “Trưởng công chúa giá lâm!”
Thu Nhuyễn Nhuyễn đột nhiên ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy cung nhân đẩy màn xe, nâng một nữ tử
tươi đẹp đi xuống, Thu Nhuyễn Nhuyễn vừa thấy khuôn mặt nàng liền cúi đầu, là tướng mạo quý không thể nói, khóe miệng tươi cười đẹp đẽ đến mức làm nàng tự biết xấu hổ, hóa ra hắn thích chính là nữ tử như vậy.
Thu Nhuyễn Nhuyễn nghe tiếng bọn họ hành lễ với nàng ấy, nàng có chút luống cuống, không biết nên làm thế nào cho phải, theo bản năng kéo ống tay áo Mạc Ly, không ngờ lại kéo vào chỗ
không, nam nhân phía trước sớm đã đi lên đón, trên mặt luôn lạnh nhạt xa cách ẩn ẩn có thể thấy tươi cười.
Thu Nhuyễn Nhuyễn ngơ ngác một hồi lâu, trong lòng chua xót đến không được, tâm tư vốn định biểu thị công khai chủ quyền đột nhiên cũng không muốn nữa, nhiều năm như vậy, vẫn là lần đầu thấy hắn vui vẻ đến thế…
“Nhuyễn Nhuyễn… Nhuyễn Nhuyễn!”
“Sao… Làm sao vậy?” Thu Nhuyễn Nhuyễn phục hồi tinh thần mới phát hiện bọn họ đi tới trước mặt nàng.
“Không có việc gì.” Mạc Ly đạm mạc trả lời một câu, quay đầu giải thích với trưởng công chúa:
“Nhuyễn Nhuyễn rất ít gặp người khác, không biết lễ nghĩa, trưởng công chúa chớ trách.”
Trưởng công chúa không để ý, xua xua tay nói: “Không có việc gì.” Lại tò mò hỏi: “Phu nhân vì sao không rời mũ có màn che?”
Thu Nhuyễn Nhuyễn vừa định trả lời, bị Mạc Ly chen vào: “Canh giờ không còn sớm, trưởng công chúa có thể bắt đầu rồi.”
“Thật ra, cũng không thể để bá tánh chờ lâu.” Trưởng công chúa nói, khóe miệng tươi cười phai nhạt vài phần, xoay người phân phó cung nhân bắt đầu.
Thu Nhuyễn Nhuyễn đứng ở trong một góc nhìn hai người sóng vai đứng chung vai, nhịn không được rơi nước mắt, kỳ thật trong lòng rất rõ ràng, Mạc Ly từ đầu đến cuối chỉ coi nàng là muội muội, nếu không sao lại nhiều năm như vậy vẫn không cùng phòng với nàng.
Cũng đúng, có ai đi thích nàng một quan tài tử, trên mặt còn có dị, nếu không phải ân tình của cha, hắn cũng sẽ không cưới nàng.
Thu Nhuyễn Nhuyễn cắn cắn môi, khả năng mình chính là sao chổi, nàng bát tự thái âm, lại là quan tài tử, trời sinh m Dương Nhãn, dễ trêu chọc vật âm tà, loại thể chất đặc thù này, nếu rời khỏi hắn, sợ là sẽ chết thực thảm.
Thu Nhuyễn Nhuyễn cau mày suy nghĩ hồi lâu, vẫn là xuất gia tu hành thích hợp nhất với thể
chất của nàng, trong lòng tính toán đi chỗ nào xuất gia mới tốt, kinh thành thì nàng không suy xét, vẫn nên về am Bạch Thủy ở quê, ngày lễ ngày tết còn có thể đi viếng mồ mả cho cha mẹ.
Chờ bọn họ phát xong bụi lư hương, phía chân trời đã trắng lên, Thu Nhuyễn Nhuyễn nhìn bọn họ thu thập đồ vật, vội vàng đứng lên, yên lặng
theo phía sau Mạc Ly.
Mạc Ly hành lễ với các vị quý nhân, liền đi ra cửa cung, không cần quay đầu lại, hắn biết Thu Nhuyễn Nhuyễn chắc chắn đi theo phía sau hắn.
Hai người thái độ như vậy làm mọi người không hiểu, lại thấy trưởng công chúa bước nhanh theo sau, nói với Mạc Ly: “Bổn cung cũng ra cung về phủ công chúa, đồng hành cùng quốc sư.”
Mạc Ly nghiêng đầu nhìn nàng một cái, hơi hơi gật đầu, giơ tay làm tư thế mới.
Thu Nhuyễn Nhuyễn yên lặng đi theo sau bọn họ, cúi đầu nhìn vạt áo hai người một xanh một đỏ, khăn trong tay đã bị nàng siết đến không thành hình dáng, không ngăn được nghĩ mình đây tính là gì? Đâu phải là phu nhân của hắn, đến thị nữ cũng không xứng, càng giống một du hồn đi theo hắn.
Nghe bọn họ cười nói, trong lòng Thu Nhuyễn Nhuyễn càng thêm chua xót, bọn họ một đường nói nhiều bằng nàng và hắn nói cả nửa tháng.
Hắn và nàng ở chung buồn đến giống khúc gỗ, nửa ngày không có một câu, mỗi lần nàng lấy hết can đảm bắt lời với hắn, phần lớn hắn không trả lời, cũng không biết là giọng nàng quá nhỏ, hay là hắn cố ý làm bộ không nghe thấy.
Càng nghĩ Thu Nhuyễn Nhuyễn càng cảm thấy hai người còn dây dưa tiếp là không cần thiết, duy nhất làm nàng đầy ngập luyến tiếc do dự chính là nàng hòa li hắn rồi sau đó gặp nguy hiểm.
Cái lý do này làm nàng có chút khinh bỉ mình, cảm thấy mình thật là ích kỷ.
Thu Nhuyễn Nhuyễn đắm chìm trong tự hỏi, không chú ý sau đó bọn họ nói gì, mãi đến khi lên xe ngựa mới phản ứng lại, trưởng công chúa cũng lên xe với bọn họ.
Thu Nhuyễn Nhuyễn yên lặng cúi đầu, nghe thấy trưởng công chúa hỏi: “Phu nhân lên xe ngựa cũng không bỏ mũ có màn che sao?”
Thu Nhuyễn Nhuyễn vội lắc đầu, còn không kịp mở miệng nói chuyện, đã bị Mạc Ly tiếp lời:
“Tiện nội trên mặt có tật, sợ kinh hách trưởng công chúa.”
Tiếp ➡