Dứt lời, hắn kéo Tô Xuyến Xuyến bỏ đi. Nhưng vừa đi được hai bước thì chợt nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Tô Xuyến Xuyến vang lên từ phía saụ
"Trước khi đi, nhớ nộp tiền thuốc men cho tôi."
Phó Vũ Thần nở nụ cười lạnh, quay đầu lại nhìn cô "Không phải cô rất có năng lực ư? Sao lại không có tiền nộp viện phí vậy?"
Tô Mộc mỉm cười "Anh không nộp cũng được thôi, ngộ nhỡ tôi kích động quá, bất cẩn công bố mối quan hệ của chúng ta cho mọi người biết."
Phó Vũ Thần không thích Tô Mộc, lại càng phản cảm cuộc hôn nhân này. Hai bên đã ước hẹn sẵn, là phải giữ bí mật về mối quan hệ vợ chồng bọn họ. Nữ chính đã đồng ý với điều kiện này, nên bên ngoài không biết Tô Mộc vô danh lại là mợ chủ hào môn.
Nếu để người khác biết, tài nguyên của Tô Mộc sẽ không bết bát như vậy, cũng sẽ không thảm như thế này.
Sắc mặt Phó Vũ Thần sa sầm xuống, hắn nói với giọng lạnh lùng vô cùng "Tô Mộc, cô giỏi lắm."
Không ngờ người phụ nữ này lại dám uy hiếp hắn
Tô Mộc nhún nhún vai, không e sợ ánh mắt khiến người ta phải sợ hãi của hắn, mà bình tĩnh đối diện với hắn.
Phó Vũ Thần oán hận nhìn cô, nghiến răng nghiến lợi, rồi mang Tô Xuyến Xuyến rời đi.
Chờ khi bọn họ đi rồi, Tô Mộc mới lại nằm xuống giường.
Chốc lát sau, nhân viên y tế tới báo cho cô biết là đã có người thanh toán tiền thuốc men, cô có thể xuất viện.
Tô Mộc ra khỏi bệnh viện, nhìn dòng xe cộ qua lại trên con phố đông đúc. Tất cả mọi thứ ở nơi đây chân thật như vậy, tương tự với thành phố cô sinh sống lúc trước. Trong lúc hoảng hốt, cô cho rằng những ký ức trong đầu chỉ là ảo giác của cô mà thôi
Cô không hề đi tới thế giới trong sách
Xung quanh người đến người đi, duy chỉ có mình cô vô hình trung như lạc loài với những người khác, một mình lẻ loi.
Trên đường cái dòng xe qua lại tấp nập, phía trước chuyển sang đèn đỏ, một con xe hơi màu đen sang trọng chen chúc trong vô số chiếc xe khác, nhưng sự xa hoa sang trọng của nó lại khiến người ta phải chú ý khi liếc mắt qua vạn chiếc xe.
Lúc này, người đàn ông ngồi trong xe cũng y hệt bản thân chiếc xe này vậy, cho dù trong dòng người tấp nập thì cũng có thể khiến người ta liếc mắt là chú ý tới sự tồn tại của anh.
Anh có khuôn mặt tuấn tú với ngũ quan góc cạnh, chiếc mũi cao thẳng trông càng thêm kiên cường dưới ánh nắng sáng sớm. Đôi mắt màu đen sâu thẳm như hai hồ nước không đáy, thi thoảng trong mắt tỏa ra dòng chảy màu đen khiến người ta không thể nắm bắt, thần bí khó lường. Đôi môi mỏng của anh khẽ mím phác họa nên đường cong lạnh lùng.
Anh như có cảm ứng, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe, chỉ liếc mắt là chú ý tới cô gái đơn độc trong dòng người qua lại.
Đúng lúc này, xe chậm rãi lái đi, bóng dáng cô gái đó biến mất khỏi tầm mắt anh.
Người đàn ông hờ hững thu hồi ánh mắt, lại dồn sự chú ý vào công văn trong tay.
Còn bên kia, Tô Mộc đang ngẩn người, chợt một đạo sĩ già xuất hiện trước người cô. Đạo sĩ này có mái tóc bạc trắng, mặc một chiếc áo bào màu trắng cũ rách, đang nhìn Tô Mộc từ trên xuống dưới.
"Vị thí chủ này, có muốn bốc một quẻ hay không?" Lão đạo sĩ vuốt chòm râu hoa râm, mỉm cười nhìn cô.
Tô Mộc hoàn hồn thì nhìn thấy ông ta. Với loại đạo sĩ hay lừa đảo này, cô chưa bao giờ tin tưởng.
Lão đạo sĩ như nhìn ra ý nghĩ trong lòng cô, chỉ nói thêm một câu "Một thân có hai hồn, quái thay, quái thay."
Tô Mộc vừa mới sải bước định bỏ đi thì bỗng khựng lại, nhìn ông ta với vẻ mặt nghiêm túc, trong giọng nói có chút vội vàng "Ông có thể nhìn ra sao?"
Lão đại sĩ vuốt chòm râu "Cô không thuộc về nơi này."