Phó Vũ Thần nghe cô nói những lời này với thái độ thờ ơ không chút để ý, chẳng biết tại sao mà trong lòng hắn có chút không thoải mái. Nhưng hắn nhanh chóng đè ép chút không thoải mái đó xuống, thay vào đó là sự bất mãn với Tô Mộc.
"Được." Phó Vũ Thần đồng ý rất sảng khoái.
"Một năm sau mới được ly hôn, có phải sếp Phó đây nên bồi thường tôi một chút không. Yêu cầu của tôi không cao, chỉ cần giúp tôi hủy hợp đồng với công ty quản lý hiện tại là được. Chút chuyện nhỏ nhặt này, với anh mà nói hẳn là thuận tay thôi mà nhỉ. Anh sẽ không từ chối yêu cầu nhỏ bé này của tôi chứ?" Tô Mộc mỉm cười nhìn hắn.
Phó Vũ Thần cũng như cười như không nhìn cô "Tôi có thể giải quyết giúp cô, với tiền đề là thứ mà cô cung cấp có giá trị đó. Nếu không, khỏi cần bàn bạc gì thêm."
Tô Mộc đưa một chiếc USB đặt lên trên bàn của Phó Vũ Thần "Đây là chứng cứ và video Hạ Lâm đã bày kế hãm hại tôi như thế nào, cùng với video cô ta gieo nhân gào gặt quả nấy."
Phó Vũ Thần cúi đầu liếc nhìn chiếc USB kia "Chỉ bằng cái này?"
Tô Mộc trợn trắng mắt, tên đần này, chẳng lẽ chưa hiểu rõ ý của cô sao.
Mẹ kiếp, loại chỉ số thông minh có chừng này mà còn làm được tổng giám đốc.
Đương nhiên Phó Vũ Thần cũng nhận thấy ánh mắt khinh bỉ trắng trợn của Tô Mộc, sắc mặt hắn lập tức sầm xuống, con nhỏ to gan này thực sự khiến người ta ghét mà.
Tô Mộc mặc kệ hắn đen mặt, giải thích "Đừng coi thường tác dụng của chiếc USB này. Anh có thể thông qua nó làm được hai chuyện. Thứ nhất, đưa tin tức này ra ngoài, đưa lên mạng bắt đầu tiến hành bôi đen tập đoàn Hạ Thị."
Tô Mộc nói tới đây là dừng, còn lại để cho hắn tự lĩnh hội.
"Chuyện thứ hai, chính là cầm chiếc USB này tới nhà họ Hạ. Hẳn là có chứng cứ rõ rành rành, nhà họ Hạ sẽ không dám bao che Hạ Lâm. Xuất phát từ sự áy náy, anh muốn nói điều kiện gì, nhà họ Hạ há lại không đồng ý."
Trải qua những lời gợi ý này của cô thật sự đã khiến Phó Vũ Thần hiểu ra.
Không phải hắn không biết, mà trước nay hắn chưa từng nghĩ tới chuyện này. Về nguyên nhân, e rằng chỉ có bản thân hắn biết rõ. Đương nhiên Tô Mộc biết nội dung truyện cũng biết.
Hiện giờ cô vờ như không biết, coi như xem thủ phạm chân chính của chuyện này chính là Hạ Lâm.
Cô không muốn ra mặt thay cho Phó Vũ Thần và Tô Xuyến Xuyến, mà cô muốn khiến cô ta nếm thử cảm giác bị người ta phản bội.
Tô Mộc cô xưa nay vốn là một người có thù ắt sẽ báo.
Thanh danh của cô ta xấu đi là gieo gió gặt bão, nhưng không có nghĩa cô sẽ bỏ qua cho cô ta.
Điều cô muốn chính là dùng tay Phó Vũ Thần trả thù Hạ Lâm, đồng thời giành được lợi ích mà cô muốn.
Chuyện tốt một hòn đá trúng hai con chim như thế này, đương nhiên cô sẽ không bỏ qua.
"Không biết chừng này đã đủ chưa?" Tô Mộc mỉm cười nhìn hắn.
Phó Vũ Thần nhận lấy USB "Tôi sẽ phái người đi giải quyết hợp đồng của cô."
"Vậy tôi cảm ơn ngài Phó trước nhé."
Sau đó, hai người cùng bàn bạc chuyện thỏa thuận, hai bên đều tự nói ra điều kiện của bản thân, tổng kết lại, sau khi xác nhận không có gì sai sót, cả hai đều tự ký tên của mình.
Sau khi đạt được mục đích, Tô Mộc cảm thấy vô cùng thoải mái, khi nhìn Phó Vũ Thần thì cô cũng thấy hắn thuận mắt hơn hẳn.
Một năm sau là có thể chính thức thoát khỏi quan hệ với tên nam chính cặn bã này.
Mặc kệ nam chính cặn bã với nữ phụ thích chơi sao thì chơi, vị nữ chính là cô có thể thành công rút lui.
Cứ nghĩ tới tinh thần "hy sinh" vĩ đại đó của mình, Tô Mộc luôn cảm thấy bản thân quá tuyệt vời.