⬅ Trước Tiếp ➡
Bà Tô rất tức giận "Tô Mộc, bây giờ có phải cô cảm thấy mình là mợ chủ nhà họ Phó, nên không coi đám trưởng bối bọn tôi ra gì đúng không. Cô đừng có quên, lúc trước không có chúng tôi, cô còn không biết đang ở xó xỉnh nào ấy chứ."
Tô Mộc cười hai tiếng ha ha châm biếm "Không biết ban đầu là ai khóc lóc cầu xin tôi gả cho Phó Vũ Thần. Nếu tôi nhớ không nhầm, lúc trước bà còn sắp quỳ xuống cầu xin tôi rồi."
Bà Tô tức giận tới mức ngực phập phồng lên xuống.
Quỳ xuống? Đùa cái gì vậy? Lúc trước bọn họ chỉ giả vờ giả vịt trước mặt Tô Mộc, bà ta có thân phận gì, làm sao có thể quỳ xuống cầu xin một con điếm con do một con điếm già sinh ra chứ.
Nhưng nay câu nói từ trong miệng Tô Mộc nói ra lại khiến bà Tô cảm thấy xấu hổ gấp bội, chỉ hận không thể tiến lên xé rách miệng Tô Mộc.
Tô Mộc không phải nữ chính, không cảm thấy áy náy với bà Tô.
Nếu phải áy này thì cũng chỉ có ông Tô Bính Thành. Lúc trước Tô Bính Thành còn niên thiếu ham chơi đua đòi, đi trêu chọc mẹ của Tô Mộc, mà mẹ của Tô Mộc thì ngây thơ tin tưởng mà yêu ông ta thật lòng.
Sau khi Tô Bính Thành làm to bụng mẹ của Tô Mộc thì cũng chán bà, lập tức đá bà.
Bà Tô vốn định phá thai, cuối cùng đến bệnh viện, bác sĩ nói với bà ta là không thể nạo thai được. Rơi vào đường cùng, bà ta mới sinh cô ra, cuối cùng vứt ven đường, được người hảo tâm nhặt và đưa tới trại trẻ mồ côi.
Mà nói ra thì mẹ của nữ chính vốn chẳng phải người tốt lành gì, vừa nhẫn tâm lại vừa ích kỷ. Mà cha ruột của cô lại là một tên đàn ông cặn bã. Cặp đôi kỳ quặc này đã sinh ra nữ chính có tam quan thánh mẫu vậy đó.
Tô Mộc nghĩ tới tính cách của người trong sách, hoàn toàn không có sức mà chê cười nữa.
Quyển sách kỳ quái + nội dung máu chó = hoàn hảo
Công thức này không có chút khiếm khuyết nào.
Tô Mộc coi như không nhìn thấy ánh mắt như muốn ăn thịt người của bà Tô, mỉm cười nói tiếp "Bà Tô, có cần tôi miêu tả chi tiết tình hình ngày ấy để bà khôi phục lại chút trí nhớ không?"
"Cô, cô..." Bà Tô tức giận tới run lẩy bẩy toàn thân.
Tô Mộc cười ngọt ngào "Yên tâm, tôi không thu phí thêm gì đâụ Quà tặng miễn phí, đừng có quá cảm động."
Thím Trương đứng xem cách đó không xa thấy dáng vẻ bực tức tới mức có thể ngất đi bất cứ lúc nào của bà Tô, bà ta lặng lẽ nuốt nước miếng.
Mẹ ơi, mợ chủ quả thực có bản lĩnh khiến người ta tức chết mà không cần đền mạng mà.
Tô Mộc nhìn bà Tô cố gắng tỏ ra vẻ bình thường, sắp ngã quỵ, bèn nói tiếp "Chẳng lẽ bà Tô cảm thấy xấu hổ không dám đối mặt với tình hình ngày đó, định dùng cách ngất xỉu để trốn tránh sự thật?"
Bà Tô trợn trắng mắt, cố gắng nhẫn nhịn, ổn định tâm thần, chỉ là cánh môi vẫn còn run run đủ thấy trong lòng bà ta tức giận như thế nào.
"Nếu bà không có ý định ngất xỉu, vậy thì nói mục đích của bà tới đây hôm nay đi." Nói xong, Tô Mộc nhìn thời gian "Bà chỉ có mười phút. Mười phút sau tôi còn có chuyện quan trọng cần giải quyết."
Bà Tô nghe giọng điệu này của cô, trong lòng khinh thường trợn trắng mắt.
Một minh tinh nhỏ hạng bét vô danhh như cô ta thì nào có chuyện quan trọng gì để làm. Đừng tưởng bà ta không biết, với địa vị của cô ta ở trong giới giải trí, hoàn toàn chẳng có công việc gì đáng kể cả. Hừ, hiện giờ mới vừa làm mợ chủ hào môn không lâu là đã dám vênh váo như thế, một ngày nào đó phải cho con điếm non này biết trời cao bao nhiêụ
Nếu không phải vì mặt mũi của nhà họ Tô và nhà họ Phó, bà ta đã sớm đá con điếm non này đi, làm cho Xuyến Xuyến trở thành mợ chủ nhà họ Phó rồi.
⬅ Trước Tiếp ➡