⬅ Trước Tiếp ➡
 
Mạc Cửu cô không phải kẻ ngốc, ai đối xử tốt với cô trong lòng cô rất rõ ràng.
 
Thím Lý sửng sốt nhưng sau đó khóe môi nhếch lên: "Là thế này. Ngày mai là ngày giỗ của bà cô nên mẹ cô gọi cô về nhà một chuyến."
 
Ngày giỗ của bà? Thời gian lại trôi qua nhanh như thế, đã tới ngày giỗ của bà rồi?
 
Mắt Mạc Cửu đầy buồn bã. Vì chuyện đã xảy ra năm tám tuổi nên những năm này người đàn bà đó không hỏi thăm cô lấy một lời. Mỗi năm tới ngày giỗ bà, cô đều lén mua tiền vàng đốt cho bà nội. Năm nay người đàn bà kia lại nổi điên gì vậy? Vậy mà lại bảo cô về nhà?
 
Ngẩng đầu thấy ánh mắt chị Lý lập lòe, trực giác Mạc Cửu thấy có gì đó sai sai.
 
Nhưng...
 
Lý do của thím Lý... Lại khiến cô không thể từ chối.
 
Mười năm trước đi gấp quá nên ngay cả một tấm ảnh của bà cô cũng không kịp lấy. Qua nhiều năm như vậy, ấn tượng của bà càng mờ nhạt. Cô cũng rất muốn trở về.
 
Mạc Cửu cúi đầu: "Biết rồi."
 
Khóe môi thím Lý nhếch lên một độ cong lạnh lùng. Hai người không nhiều lời, xoay người rời đi khỏi đó theo đường khác nhau.
 
Mãi cho tới khi Mạc Cửu lên xe buýt về cái ổ nhỏ cô thuê, thím Lý mới lấy điện thoại ra gọi một cuộc: "Cô, chuyện đã làm xong. Ngày mai nó sẽ về nhà."
 
Sóng gió trường học (5)  
Bên kia điện thoại, một giọng uể oải nhu mì lên tiếng đáp lại: "Thím Lý, lần này xử lý không tệ."
 
Trên khuôn mặt già nua của thím Lý lập tức nở nụ cười thành đóa hoa cúc, cười nói đầy lấy lòng: "Cô đã dặn dò, sao có thể không tận tâm được. Con ngốc đó đã nhiều năm như vậy mà vẫn không thể lộ mặt. Có điều thưa cô, lần này có quá độc ác không?"
 
"Ha ha, độc ác?" Giọng đầu bên kia điện thoại cao lên: "Hai ngày trước mẹ bỗng nhớ tới nó. Nếu để nó về nhà, địa vị trong nhà của tôi khó mà giữ được, chỉ có thể làm vậy. Mẹ rất coi trọng thể diện, chắc chắn sẽ không để Mạc Cửu về nhà với cái dáng vẻ này. Cho nên tôi cần để bà thấy tội danh của nó là thật."
 
Đúng vậy!
 
Lâm Nhược qua lại thân thiết với Mạc Cửu như vậy chính là do thím Lý ám chỉ, dụ dỗ cô đi trên con đường lệch lạc!
 
Tiếc là tuy Mạc Cửu lăn lộn đầu đường nhưng chưa bao giờ làm chuyện bại hoại thuần phong mỹ tục. Còn lần này, một vị cô cả nào đó đã đợi không kịp mới có thể chọn cách cực đoan này.
 
Thím Lý nghe ra trong giọng nói yểu điệu đó có một dòng sát khí, trên người nổi lên ý lạnh. Ai ngờ cô cả yểu điệu này lại có trái tim ác như vậy?
 
Chỉ có điều...
 
Sờ chi phiếu trong túi, thím Lý cười cười.
 
Những năm gần dây, tất cả tiền sinh hoạt phí một vạn đều rơi vào túi bà ta. Lần này lại hoàn thành chuyện của cô cả, mình sẽ nhận được một số tiền lớn, cũng đủ để bà ta tiêu xài nửa đời sau.
 
⬅ Trước Tiếp ➡