Trong mắt Quân Mặc Hàn lóe lên một tia sáng âm u, nhàn nhạt nói.
"Nói!"
Dạ Tinh giật mình một cái.
"Quân thiếu, vì sao ngài lại muốn giúp đỡ Phong tiểu thư kia?"
Hắn cảm thấy Quân thiếu làm việc sát phạt quyết đoán, chưa hề mang theo mục đích, xưa nay không xen vào việc của người khác. Nhưng mà hôm nay Quân thiếu lại giúp đỡ Phong tiểu thư bị vứt bỏ kia, thực khiến hắn nghĩ không ra.
Ngón tay thon dài gõ lên mặt bàn một cái, đôi mắt đẹp đẽ nhiễm lên một tia tĩnh mịch.
"Cô ấy là đặc biệt."
Quân Mặc Hàn cũng không giải thích rõ ràng nguyên nhân nhưng cũng đã chứng tỏ, Phong tiểu thư có địa vị không tầm thường.
Bất luận là nguyên nhân gì, chỉ vì câu nói này mà đám thuộc hạ bọn hắn nhìn thấy Phong tiểu thư cũng sẽ chiếu cố một chút.
...
Phong Tố Cẩn che dù trở về Phong gia, vừa đến cổng liền nghe âm thanh hỗn loạn, còn có cả tiếng la khóc.
"Đừng đánh tôi, đừng đánh tôi,... chị ơi, chị ơi..."
"Tiểu tạp chủng, đều do chị của mày. Nếu không phải vì bọn mày, Phong gia cũng sẽ không bị mất mặt như vậy."
"Không phải chị tôi, không phải chị tôi..."
"Tức chết tao rồi, quan hệ thông gia cùng Lam gia cũng mất hết rồi!"
⊰⊹⊰⊹⊰⊹⊰⊹⊰⊹⊰⊹
Vote chương để sớm có chương mới nha ♥
⊰⊹⊰⊹⊰⊹⊰⊹⊰⊹⊰⊹
Phong Tố Cẩn nghe thấy tiếng em gái la khóc bên trong, đau lòng nắm chặt tay, cả thân cô bị chọc tức đến phát run, cô không cần để ý đến những thứ khác mà lập tức đẩy cửa đi vào, hét lớn.
"Dừng tay lại cho tôi, dừng tay!"
"Tôi sẽ ngoan ngoãn mà, đừng đánh tôi, đừng đánh tôi..."
"Tố Phỉ, đến đây."
Phong Tố Phỉ nhìn thấy Phong Tố Cẩn trở về, nhanh chóng chạy đến dựa sát vào người cô, cả người run rẩy.
"Chị ơi, chị ơi, bọn họ đánh em..."
Phong Tố Cẩn đau lòng sờ đầu Phong Tố Phỉ.
"Đừng sợ, chị đã về rồi."
Tố Phỉ nhỏ hơn cô một tuổi nhưng tâm trí vẫn giống như một đứa trẻ. Từ sau khi mẹ rời đi, bọn họ đều sống nương tựa vào nhau. Cô nghe theo sự an bài của nhà họ Phong từng bước làm việc, cũng không nghĩ đến kết quả là bọn họ vẫn ở sau lưng cô mà đánh em gái cô.