Cẩm Tây mím môi cười, ôm bụng lăn qua lăn lại trên giường, nhưng bị Quân Bắc Chước một tay ấn vào cánh tay, sau đó dùng chăn quấn lại “Buồn cười đến vậy sao?”
Cẩm Tây vội vàng gật đầụ
Đương nhiên buồn cười
Trêu chọc cái tên đàn ông thẳng như thép Cung Cửu này, thực sự rất thú vị
Quân Bắc Chước thấy Cẩm Tây đã hồi phục gần như bình thường, bèn đứng thẳng người, giọng nói dịu dàng “Trong quân đội có chút việc gấp, anh đi xử lý trước, em ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, không được chạy lung tung.”
Nghe thấy câu này, Cẩm Tây biết ngay chuyện chẳng lành sắp xảy ra Với sức lực một mình cô bây giờ, căn bản không thể bảo vệ cha mẹ Lâm, chỉ có thể dựa vào Quân Bắc Chước.
Cô khẽ nheo mắt, tỏ vẻ thất vọng nói "Gấp lắm sao? Nhất định phải về ngay bây giờ ư? Nhưng em vẫn còn khó chịu lắm, em không muốn xa anh."
Cẩm Tây dùng bàn tay nhỏ bé mềm mại nắm lấy tay Quân Bắc Chước. Gương mặt thanh tú động lòng người của cô hiện lên một chút do dự, làn da trắng mịn như tuyết mùa xuân tỏa ra ánh sáng lung linh. Lông mày như tranh vẽ, dịu dàng kiều diễm, nhất là đôi mắt đào hoa long lanh, hàng mi khẽ chớp, đáng thương như chứa nước, khiến người ta hoàn toàn không thể từ chối.
Quân Bắc Chước chỉ cảm thấy một nơi nào đó trong lòng mình rung lên dữ dội.
Anh thuận thế ngồi xuống bên cạnh Cẩm Tây, an ủi "Tiểu Tây ngoan, anh sẽ nhanh chóng trở lại."
Giọng điệu của anh rõ ràng là đang dỗ dành một đứa trẻ.
Cẩm Tây cắn môi dưới, môi đỏ răng trắng khiến người ta thương xót.
"Vậy được rồi, tối nay anh nhất định phải về, nhớ nhé, trước khi mặt trời lặn. Nếu anh không về, em sẽ... em sẽ không để ý đến anh nữa "
Giọng nói của cô mềm mại động lòng người, khiến trong lòng Quân Bắc Chước dâng lên một dòng nước ấm. Anh gật đầu "Ừm, trước khi mặt trời lặn, anh nhất định sẽ về.”
Cẩm Tây lúc này mới yên tâm.
Kiếp trước, không biết vì lý do gì, tối hôm đó Quân Bắc Chước không trở về, cho nên mới cho người nhà họ Quân cơ hội, xông vào Quân Uyển trói Cẩm Tây lại tra hỏi. Kiếp này, Cẩm Tây tuyệt đối không thể giẫm lên vết xe đổ, không để bị bọn họ bắt giữ nữa.
Cho nên, cô phải ra tay trước Cô phải làm cho Quân Tử Yên thân mình còn lo chẳng xong, không còn tâm trí để dây dưa với cô.
Cẩm Tây nhìn bóng lưng Quân Bắc Chước dần khuất xa. Cô lấy điện thoại ra, gọi cho người anh em tốt của mình.
“Cố thiếu gia, thế nào? Nghe thấy giọng của tôi có phải rất bất ngờ không? Rất kích động không?"
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, sau đó tiếng gầm thét vang trời từ điện thoại truyền ra "Mẹ kiếp, cậu còn biết gọi điện thoại cho ông đây à? Cậu chết ở đâu rồi hả? Có biết là ông đây sắp…” lo lắng gần chết không?
“Cậu sắp cái gì?" Cẩm Tây nằm nghiêng trên gối tựa một cách uể oải.
"Không có gì, bây giờ cô đang ở đâu?”
Cố Mặc đi ra khỏi đám bạn bè ăn chơi, đến một nơi yên tĩnh.
"Ở Quân Uyển, đến đón tôi, nhớ đừng để ai phát hiện."
“Cậu lại muốn làm gì?" Cố Mặc vừa nghe giọng điệu của Cẩm Tây, liền biết tiểu tổ tông này lại muốn gây chuyện rồi.
"Làm chuyện lớn "
...