Chương 24
mẹ đẻ lãi con, đến lúc những thành viên khác trong nhà họ Mục biết được thì nợ của Mục Khải đã lên tới mấy nghìn vạn.
Mục Quý Hòa tuy giận nhưng vẫn đem bán hết nhà lẫn công ty, còn đi vay rất nhiều tiền để giúp Mục Khải trả nợ.
Nhà họ Mục cũng bởi chuyện này mà từ một gia đình khá giả thoáng chốc trở nên nợ nần chồng chất.
Họa này chưa qua họa khác đã tới, Mục Khải sau khi xảy ra chuyện, nếu như cứ tiếp tục học tập cho tốt, đến khi tốt nghiệp lại nỗ lực làm việc kiếm tiền bằng chính năng lực của mình thì cũng không sao.
Thế nhưng trong một lần vô tình, cậu ta gặp lại đám lừa đảo kia.
Vì không nén được tức giận mà xông lên đòi lại công lý, kết quả bị đối phương dạy cho một bài học, đánh cho ngất xỉu rồi ném ở ven đường.
Đúng lúc đó lại có một chiếc xe tải vì không phát hiện ra Mục Khải đang ngất ở bên đường nên không thể phanh kịp mà cán thẳng qua người.
Mục Khải không bị xe đụng chết nhưng hai xương đùi đã bị nghiền nát, trở thành tàn phế.
Sau khi thân thể tàn tật, tính tình của Mục Khải biến đổi rất lớn, tinh thần không thể phấn chấn nổi.
Mục Quý Hòa cũng bởi vì đả kích này mà già đi không ít.
Sau đó, Mục Quý Hòa cũng vì trả nợ mà không kể ngày đêm chạy đi giao thiệp, kéo đơn hàng.
Kết quả là thân thể ngày càng yếụ Mục Ảnh Sanh nghĩ đến những chuyện đã xảy ra ở kiếp trước, ánh mắt đang nhìn về phía Mục Khải trở nên có chút tế nhị.
Lần này cô nhất định phải ngăn không cho Mục Khải bị lừa.
Có điều bây giờ cũng chưa phải vội, vì dù sao cũng còn một thời gian nữa Mục Khải mới tốt nhiệp đỗ đại học.
Chỉ cần cô ở trước thời gian đó, quan tâm tới Mục Khải, không để cho cậu ta tiếp xúc với mấy người kia hoặc nhắc nhở cậu ta là được.
Bất kể như thế nào, những chuyện đã xảy ra ở kiếp trước cô nhất phải tránh khỏi.
Cô tiến đến vỗ vai Mục Khải “Em phải học cho thật giỏi, tương lai cũng sẽ thi đỗ học viện quân sự, chị cam đoan, ba nhất định sẽ còn vui hơn bây giờ nữa đó”.
Những lời nói này của cô đều có ý đồ cả.
Nếu như Mục Khải thật sự có thể đỗ học viện quân sự thì những bi kịch xảy ở kiếp trước hoàn toàn có thể tránh khỏi.
“Không được.
Em thích tiền.
Sau này lớn lên em muốn mở công ty.” “Thằng nhóc này.” Mục Quý Hòa tức giận không nhẹ, đưa tay ra đấm cho Mục Khải một cái.
Ông không rõ tại sao bản thân mình lại nuôi ra một đứa con trai ham tiền như vậy.
Mục Ảnh Sanh mỉm cười, nhìn Mục Khải né tránh tay của Mục Quý Hòa, cô nói rất nghiêm túc “A Khải.
Quân tử ái tài, thủ chi hữu đạo Người quân tử thích tiền của, để dùng nó cho việc đạo .
Yêu tiền không có gì sai, có điều, đi đường tắt sẽ không tốt.
Em nhất định phải nhớ kỹ.” “Chị, em biết rồi mà.” Mục Khải cười, nụ cười của cậu con trai mười lăm tuổi ấy thật khiến người ta cảm thấy rực rỡ như ánh mặt trời.
Mục Ảnh Sanh suy nghĩ một chút, thôi bỏ đi.
Dù sao còn chưa tới thời điểm đó, đợi đến lúc đó nói sau vậy.
Bọn họ ở bên kia cười nói rộn ràng, náo nhiệt, Mục Thiên Thiên ở bên này sắc mặt rất khó coi.
Rõ ràng mình mới là chị gái của Mục Khải, thế mà Mục Khải lại thân thiết với Mục Ảnh Sanh hơn mình.
Cô ta cố gắng khống chế những biểu hiện trên mặt, nhưng hai tay