⬅ Trước Tiếp ➡

Đảng Lam trừng mắt. “Nghiêm trọng gì chứ, cậu không biết Kim Đỉnh là nơi nào sao, cậu như vậy bước vào so với bà dì dọn vệ sinh còn khó coi hơn, cậu tự tại, nhưng chị của cậu mất mặt, nghe lời, đổi váy tớ chọn cho cậu, lại trang điểm nữa, đảm bảo sẽ biến thành tiểu mỹ nhân.”
Nói xong, Đảng Lam lấy ra một chiếc váy búp bê liền thân màu trắng, ướm thử, rồi muốn cởi quần áo của Tô Hà, Tô Hà nhanh chóng nhận lấy “Tớ tự mình thay.”
Đảng Lam cười ha ha hai tiếng “Không phải chị chưa từng thấy qua, xấu hổ gì chứ.”
Tô Hà lườm cô, tiến vào trong phòng tắm, nghiêm túc mà nói, chiều cao của cô và Đảng Lam không khác nhau mấy, nhưng cô mập hơn Đảng Lam một chút, mà chiếc váy này rất rộng rãi, trắng rất mơ mộng, từng tầng, từng tầng thiết kế, cộng thêm cổ búp bê, Tô Hà cảm thấy, sau khi mình mặc vào, giống như cô gái mười tám tuổi ôm mộng mơ, không thể nghi ngờ trông rất ngây thơ.
Khi Tô Hà chậm rì rì bước ra ngoài, Đảng Lam chỉ cảm thấy trước mắt sáng ngời, ngay từ lúc đầu Đảng Lam cảm thấy Tô Hà lớn lên rất xinh đẹp, không phải là loại kinh diễm, mặt mày hợp lại một chỗ, có cảm giác điềm tĩnh như cô em gái nhà bên, rất đáng yêu, quan trọng nhất chính là nhìn không giống hai mươi sáu, cứ như vậy đi ra ngoài, nói cô mười tám tuổi người ta cũng tin.
Đảng Lam đẩy cô tới ngồi trước bàn trang điểm, bắt đầu trang điểm cho cô, đem tóc của cô xoã xuống, tìm một chiếc kẹp pha lê kẹp ở một bên, rồi vỗ tay “Được rồi, việc lớn đã hoàn thành, tiểu mỹ nhân, tới đây trẫm thơm một cái.” Nói xong, chụt một tiếng hôn lên mặt của cô.
Tô Hà đẩy cô, nhìn chính mình trong gương, không nén nổi hoảng hốt, trong hồi ức cô từng trang điểm như vậy, khi đó là tốt nghiệp cấp ba, lớp cô tổ chức vũ hội tốt nghiệp, cũng là Đảng Lam trang điểm cho cô, để cho cô lần đầu tiên thực hiện giấc mộng làm cô bé lọ lem, tỉnh mộng, cô vẫn là Tô Hà tầm thường.
Nháy mắt đã qua tám năm, cô từ cô gái nhỏ ôm mộng hão huyền, biến thành gái ế cần được thanh lý, Đảng Lam vỗ mặt cô “Nghĩ gì vậy, đi đôi giày này, đi thôi, hôm nay chị sẽ tổ chức sinh nhật thật hoành tráng cho em, đảm bảo em cả đời khó quên…”
Tui 30t chưa có bạn trai nè, cũng đâu có tự cảm thấy mình ế đâu
Kim Đỉnh là một trong những câu lạc bộ xa hoa nhất có thể đếm trên đầu ngón tay ở thành phố H này, bên trong có những phục vụ được đứng thành những hàng dài, đối tượng được phục vụ đương nhiên cũng không phải là những người dân đen như Tô Hà, mặc dù Đảng Lam cũng là dựa vào anh trai của cô ấy mới lấy được thẻ hội viên kim cương ở đây, cô ấy đã từng dẫn Tô Hà đến đây một lần, Tô Hà cảm thấy rất không thích hợp, thiết kế lại đơn giản, thậm chí không bằng khách sạn cao cấp năm sao mà lần trước chị họ của cô kết hôn.
Cô nói suy nghĩ của mình ra với Đảng Lam, Đảng Lam mắng cô là nhà quê, chỉ biết xanh vàng rực rỡ, có hiểu cái gì gọi là khuynh hướng cảm xúc hay không, Đảng Lam chỉ vào mấy bình sứ cũ mèm nằm trên giá, sành sỏi nói với cô "Đây là Mai bình được làm bằng sứ thanh hoa, được làm từ thời Ung Chính của nhà Thanh."


⬅ Trước Tiếp ➡