Chương 20
Tô Hà cắn môi, nghĩ có phải là hai người phát triển quá nhanh hay không, ngày hôm qua mới xem mặt, hôm nay đã cùng nhau ăn cơm, nhưng nghĩ tới điện thoại ở trong túi, lại nghĩ tới ngày hôm qua cô về nhà, mẹ cô dặn đi dặn lại "Điều kiện của Tôn Hải rất tốt, con cũng đừng kén chọn, mặc dù nhìn vóc dáng có vẻ thấp, nhưng điều kiện của chúng ta như thế nào, con đừng trèo cành cao, sống cần phải thực tế, nếu con sớm kết hôn, mẹ cũng không cần hao tâm, cứ kéo dài nữa, lại càng không tìm thấy đối tượng phù hợp.”
Tô Hà thầm thở dài một hơi, suy nghĩ trong đầu cô xác thực là không có tác dụng, mơ mộng và thực tế, tình yêu và hôn nhân, hoàn toàn là hai chuyện khác nhau, bất kỳ người nào cũng phải khuất phục trước hiện thực, hơn nữa, người trong lòng cô còn không biết ở nơi nào, cho dù gặp lại, nói không chừng ngay cả cô là ai anh ta cũng không nhớ.
Nghĩ tới đây, Tô Hà gật đầu, cô cùng Tôn Hải lên xe, xe của Tôn Hải rất mới, nhìn là biết mới mua không lâu, nhìn ra được, Tôn Hải rất đắc ý, sau khi lên xe, còn nói với Tô Hà "Lúc trước anh còn lái xe trong nước sản xuất, vừa vặn tháng trước bạn thân của anh kiếm được một chiếc xe với giá ưu đãi, anh đổi ngay, nhãn hiệu của Đức mặc dù đắt, nhưng hệ thống an toàn cao."
Tô Hà nghe không hiểu những điều này, căn bản giống như vịt nghe sấm, nhưng nhận thấy Tôn Hải đối với vấn đề này tỏ vẻ rất hứng thú, cô cũng hùa theo "An toàn là tốt.” Sau đó mắt Tôn Hải sáng lên, thao thao bất tuyệt cùng Tô Hà thảo luận về xe, khiến cho hai mươi phút đi trên đường, Tô Hà cảm thấy vô cùng thống khổ.
Tới cửa hàng ăn, đại khái Tôn Hải nhận thấy Tô Hà không hứng thú lắm với vấn đề này, mới nói "Xin lỗi, nói tới xe, anh chính là không dứt ra được."
Tô Hà lắc đầu "Không sao, đàn ông đều thích xe ma.” Cô đẩy cửa xe bước xuống, đợi Tôn Hải tới, hai người cùng bước vào trong quán ăn.
"Đường chủ nhiệm nhìn gì vậy? Bên ngoài cửa sổ có tuyệt thế giai nhân hay sao, nếu như có, ở trước mặt Đường chủ nhiệm cũng không đáng là gì.” Đường Nhất Kiệt cười, thu hồi ánh mắt, mình đang nghĩ gì vậy, sao có thể là cô ấy …
Lúc Tô Hà bước vào cửa vừa đúng mười giờ, bố dượng đã đi ngủ, không còn ở phòng khách, Tô Lỗi cũng không có ở đó, chỉ có mẹ cô là Chu Nguyệt Vân đang ngồi trên sô pha xem tivi, giống như đang đợi cô.
Thấy cô bước vào, Chu Nguyệt Vân hơi hơi nhíu mày "Sao trễ như vậy mới trở về, gọi điện thoại con cũng không nghe, mẹ tưởng là con ngủ ở chỗ Đảng Lam, nên mẹ cho em con đi vào phòng con ôn tập, dù sao phòng khách cũng ồn ào không thể yên tĩnh học bài được. Tối nay con ngủ ở phòng khách đi, quan trọng là thành tích của em trai con không dễ dàng gì có được chuyển biến tốt, đừng làm ồn để nó còn ôn bài."