⬅ Trước Tiếp ➡

Tiểu Xán chăm chú lắng nghe, Mạc gia người nào không biết, một lớn một nhỏ khó đối phó nhất, chính là ông Mạc, và vị tổ tông trong nhà, ra lệnh thành thói quen, ai cũng đều là cấp dưới, ông nhỏ chính là chú Chín của hắn, một câu của chú Chín có tác dụng hơn rất nhiều so với người khác nói, chỉ cần chú Chín ủng hộ hắn, chuyện này chắc chắn sẽ thành công.
"Cám ơn chú Chín ” Tiểu Xán kích động muốn ôm chú Chín, hắn duỗi tay ra, Mạc Đông Dương đập một phát vào tay hắn, trong ánh sáng rực rỡ, Tiểu Xán dường như nhìn thấy tương lai của chính mình.
Sau khi Tiểu Xán rời đi, Mạc Đông Dương lắc đầu cười, đứa cháu này có chút bóng dáng lúc đầu của hắn, nhưng bản thân hắn lúc đầu kiên cường hơn rất nhiềụ
Mạc Đông Dương nhắc trước với chiến hữu của mình, để cho tên nhóc đó chăm chỉ luyện tập, cần phải ra sức mài giũa nó, xử lý xong chuyện của Tiểu Xán, Mạc Đông Dương đột nhiên nhớ tới cô bé nào đó, cúi đầu nhìn đồng hồ, đã qua ba giờ, Mạc Đông Dương không nhịn được cười, cô gái này trông có vẻ nhỏ bé, nhưng lại rất biết cách khơi gợi hứng thú của hắn.
Thuận tay mở ngăn kéo, cầm tấm chi phiếu được Kim Đỉnh gửi trả lại sáng nay, nếu cô bé kia cầm tấm chi phiếu này, có lẽ Mạc Đông Dương sẽ không ung dung như vậy, bởi vì cô không lấy, nên chắc chắn cô sẽ đến tìm mình, thả dây dài câu con cá lớn, cô bé kia có chút khôn khéo, nhưng mà như vậy mới thú vị, nếu quá thẳng thắn, ngược lại sẽ mất đi hứng thú. Mạc Đông Dương nhớ tới cô bé con kia mơ mơ màng màng dán vào lòng mình, vừa rụt rè đáng thương lại vừa mềm mại nhỏ nhắn, thì đã lại cảm thấy một ngọn lửa bùng lên ở bụng dưới, thiêu đốt hừng hực.
Mạc Đông Dương cân nhắc một chút, dù sao tối qua hắn cũng không thỏa chí, tối nay hắn sẽ dẫn cô gái đó đến căn hộ của mình, lăn qua lăn lại nhiều lần, bản thân hắn đang không ngừng YY, nào ngờ Tô Hà đã sớm quăng hắn ra phía sau đầu…
Đảng Lam phun một ngụm nước ra bên ngoài, nếu không phải Tô Hà trốn nhanh, toàn bộ đã phun lên người của cô, Tô Hà lườm cô, dịch về hướng bên cạnh, cầm lấy chiếc gối ôm vào trong ngực, có chút buồn bực.
Đảng Lam buông cốc xuống, tiến tới gần Tô Hà, giữ chặt khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bạn mình, ung dung nở nụ cười rất lâu "Tô Tử, cậu xác định Tôn Hải đó không phải là người mù đấy chứ, bộ dáng non nớt này của cậu lôi ra ngoài hòa vào đám người, người ta còn tưởng rằng cậu chưa thành niên, sao hắn dám nói chúng ta đã có tuổi, hắn mới là người có tuổi."
Tô Hà rầu rĩ phun ra hai chữ "Ba mươi". Tô Hà thừa nhận, khi câu nói này của Tôn Hải lọt vào tai cô, cô có chút khó chịu, đặc biệt quần áo ngày hôm qua cô mặc được xem là rất thời trang, nghĩ tới ngày hôm qua, Tô Hà đột nhiên cảm thấy cả người mình không được thoải mái, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên bất thường, lần đầu tiên trải qua chuyện tình một đêm, thậm chí dáng vẻ người đàn ông đó như thế nào mình còn không nhớ rõ.
Đảng Lam duỗi tay ra véo má cô "Tô Tử, đang nghĩ gì vậy, vẻ mặt này là đang nảy mầm xuân, là nghĩ tới anh Đường yêu thầm nhiều năm, hay là nghĩ tới Hồng Kỳ nhà tớ."


⬅ Trước Tiếp ➡