Lâm Tinh Dao chớp chớp mắt, lộ ra vẻ vô tội đơn thuần nhưng giọng điệu lại cực kỳ kiên quyết "Nhưng gả con gái chẳng phải đều cần của hồi môn sao? Cái thôn nhỏ của chúng cháu đều như vậy, huống hồ là thành phố lớn? Nếu không cho của hồi môn, nhà họ Quân có khi nào nghi ngờ cháu là hàng giả không?"
Cô bỗng tỏ ra sợ hãi "Ngộ nhỡ bọn họ nhìn ra cháu là giả thì làm sao? Cháụ.. cháu gan nhỏ lắm. Nếu bọn họ ép hỏi tại sao nhà họ Lâm gả con gái mà cái gì cũng không sắm sửa, cháụ.. cháu chắc chắn sẽ lỡ miệng nói ra sự thật mất. Không được không được, hay là tìm chị họ về đi, cháụ.. cháu sợ lắm."
Lần này Lâm Hữu Cường đã nhìn ra, con nha đầu hoang dã này không hề ngốc, mà là sư tử ngoạm
Đến phút chót, cô ta muốn tống tiền bọn họ một khoản, lại còn một phát đòi ngay hai triệu
Nhưng khổ nỗi bọn họ lại chẳng làm gì được con ranh chết tiệt đó. Bất kể nói thế nào, cô cũng không chịu nhả ra, cứ khăng khăng đòi đúng hai triệu mới chịu lên xe hoa.
Phía nhà họ Quân thúc giục gấp gáp, Lâm Hữu Cường hết cách, vì tương lai con gái bảo bối, cuối cùng đành phải cắn răng nôn ra hai triệụ
Trương Tuyết Mai, kẻ vắt cổ chày ra nước, vì mất hai triệu này mà đau lòng đến mức đêm không ngủ được.
Sáng sớm ngày thứ ba, người nhà họ Quân đến đón dâu đúng như lịch hẹn.
Không có hôn lễ long trọng, không có áo cưới lộng lẫy, càng không có quan khách chúc tụng.
Lâm Tinh Dao nhét tấm thẻ tiết kiệm vào túi, mang theo một bọc quần áo rẻ tiền, bước lên chiếc xe sang trọng đi đến Kinh Đô.
Người đón cô là Quản gia Chu, một người phụ nữ ngoài bốn mươi, kẻ chuyên nịnh trên đạp dưới.
Thấy Lâm Tinh Dao quê mùa cục mịch, bà ta căn bản chẳng thèm nhìn thẳng, suốt chặng đường đều giữ bộ mặt đưa đám.
Từ Vinh Thành đến Kinh Đô mất khoảng hai giờ đi xe. Lâm Tinh Dao nhắm mắt nghỉ ngơi, trong đầu lướt qua tư liệu về bối cảnh của Quân Huyền Dạ.
Quân Huyền Dạ, hậu duệ xuất sắc nhất của nhà họ Quân.
Mười lăm tuổi tốt nghiệp đại học hàng đầu quốc tế với thành tích xuất sắc, sau đó chính thức trở thành người nắm quyền nhà họ Quân.
Mười năm sau đó, anh đưa đế chế kinh doanh của nhà họ Quân vươn ra toàn cầu, thậm chí có quan hệ làm ăn mật thiết với hoàng gia các nước.
Bản thân anh cũng trở thành người giàu nhất nước Z khi còn rất trẻ, lọt vào top 10 tỷ phú thế giới.
Ba năm trước, một tai nạn xảy ra khiến Quân Huyền Dạ bị thương nặng hôn mê. Sau khi tỉnh lại, tinh thần anh trở nên thất thường, hoàn toàn biến thành phế nhân.
Tất nhiên đây chỉ là tư liệu bề nổi, thực hư thế nào còn phải mắt thấy mới tin được.
Hơn hai tiếng sau, xe chạy vào khu biệt thự tựa như lâu đài cổ của nhà họ Quân.
Phủ đệ nhà họ Quân quả thực rất lớn, từ cổng chính đi vào, lái xe còn phải mất thêm năm phút.
Trong phòng khách xa hoa ở tầng một, một quý phu nhân ăn mặc lộng lẫy đang ngồi trên sô pha xem tạp chí.
Lâm Tinh Dao đã sớm nắm rõ tư liệu của tất cả thành viên nhà họ Quân. Vị quý phu nhân này là Triệu Mỹ Quyên, vợ của Quân Triết Viễn, cũng là mẹ kế của Quân Huyền Dạ. Bà ta sinh được một trai một gái, địa vị ở nhà họ Quân rất vững chắc.