“Chuyện này, không biết trong phòng bà chủ trang bị máy theo dõi không, cậu chủ, có cần…”
Không đợi anh ta nói xong, đôi mắt âm u của anh Minh liền quét qua, Sở Tiều thức thời lập tức câm miệng.
Kỳ thật bọn họ không biết, Bạch Lăng vì nhà họ Minh quá lớn, sau khi ra cửa phòng sợ lạc đường, đến lúc đó không thể quay về sẽ cực kỳ mất mặt.
“Tiếp tục nói.”
“Ngày thứ hai, bà chủ cũng giống như ngày đầu tiên, vẫn không ra khỏi phòng ngủ một bước.”
“… Cô ta chết bên trong rồi hả?”
“Ách, chuyện này không có, một ngày người hầu có thể gặp bà chủ ba lần.”
Minh Dạ khoát tay ý bảo Sở Tiều tiếp tục nói.
Sở Tiều nhìn thoáng qua, ngày thứ ba báo cáo giống hệt không khác gì, hắng giọng nói:
“Ngày thứ ba, bà chủ cũng giống hai ngày trước, vẫn không ra cửa phòng ngủ một bước.”
Kỳ thật Sở Tiều cũng thấy rất kỳ lạ, dựa theo hiểu biết của anh ta với Lan San, người phụ nữ này ít khi an phận ngây ngốc ở nhà.
Cuộc sống của cô là mua sắm quẹt thẻ, làm đẹp… Cùng một đám thiên kim bà chủ ganh đua so sánh.
“Ngày thứ tư…”
“Vẫn không ra khỏi cửa phòng một bước sao?”
“Dạ, không có ra ngoài, chỉ là…”
“Nói…”
“Bà chủ hỏi người hầu có biết mật mã máy tính phòng bà chủ là bao nhiêu hay không?”
Minh Dạ nhếch môi cười nhạo nói: “Người này đúng là ngu ngốc, cô ta không nhớ rõ mật mã máy tính của mình, hỏi người khác, người khác biết chắc.”
“Ách… Chuyện này quản gia quả thật biết mật mã máy tính của bà chủ, quản gia nói là sinh nhật của anh.”
Minh Dạ dừng một lát, trên mặt mang theo châm biếm và trào phúng, “… Lần này cô ta lại muốn chơi đùa trò gì đây.”
…
Con mồi nhỏ của cậu chủ Minh (2)
Minh Dạ dừng một lát, trên mặt mang theo châm biếm và trào phúng, “… Lần này cô ta lại muốn chơi đùa trò gì đây.”
Sở Tiều cúi đầu, bĩu môi, bà chủ mất trí nhớ có được hay không?
Người ta đều đã không thích anh, còn có thể chơi đùa trò gì đây, lần này cậu chủ quá tự kỷ rồi.
“Khụ khụ, cậu chủ, bà chủ không nhớ rõ sinh nhật của anh, sau khi cô ấy để quản gia giúp cô ấy mở máy tính ra, liền đổi mật mã.”
“…”
Mặt Minh Dạ đen lại, trong lòng nhịn không được mắng thầm một câu, người phụ nữ đứng núi này trông núi nọ.
Sau khi mất trí nhớ thật sự không nhớ được cái gì, ngay cả một chút ấn tượng về anh cũng không có sao?
Giãy giụa đấu tranh một lát, cậu chủ Minh từ trên ghế sofa đứng dậy.
“Về nhà.”
Tim Sở Tiều đập mạnh và loạn nhịp, “Về nhà cũ ạ?”
Minh Dạ liếc anh ta một cái, “Vô nghĩa, một tuần không gặp mẹ nhỏ, bản công tử muốn cô ta rồi.”
Sở Tiều buồn nôn, sao cậu chủ có thể nói ra được những lời không biết xấu hổ như vậy.
Sở Tiều thấy là muốn hành hạ cô thế nào đi, anh ta đột nhiên cực kỳ thương xót cho bà chủ Minh mất trí nhớ.
Lúc này Bạch Lăng đang chơi game online, đột nhiên hắt xì, lông tơ trên hai cánh tay dựng thẳng lên.
Bạch Lăng xoa xoa cái mũi, cẩn thận nhìn căn phòng to như vậy.
Sau khi Minh Dạ đưa cô trở về, cô một bước cũng chưa ra khỏi cửa phòng, cũng không gặp thằng nhóc dó.
Không biết anh có trở về hay không, không biết anh có thể đột nhiên xuất hiện rồi cầm súng chỉ vào cô hay không.
Kỳ thật nếu không có Minh Dạ, Bạch Lăng cực kỳ thích cuộc sống sâu gạo ăn xong chờ chết bây giờ.
Không cần làm việc, không cần tìm đàn ông, không cần vì sinh tồn mà chém giết, không cần lo lắng tiền thuê nhà tháng sau.
Chuyện gì cũng không cần lo lắng, cứ làm tốt an phận thủ thường làm quả phụ là được.
Cuộc sống như vậy rất tốt, thật sự rất tốt, cô không có lý do không thích.
Bạch Lăng xoa xoa cánh tay, lẩm bẩm: “Đi ngủ đi ngủ, không chơi không chơi… Nửa đêm dễ dàng gặp được quỷ nhất.”