Cô khàn giọng liều mạng mắng: "Minh Dạ, đồ vô lại!"
Một tiếng mắng này tay Minh Dạ chợt dừng lại, Bạch Lăng không kịp dừng lại liền lao vào lưng anh.
Cô không nghĩ tới lưng của Minh Dạ lại cứng như vậy, giống như tường đồng vách sắt, sống mũi như vừa bị cái gì cắt vậy.
Đau đến mức ngay cả chạm vào cũng không dám, nước mắt từng chút rơi xuống.
"Sao dừng lại bất ngờ dừng lại, cứng như vậy, anh biết sẽ đụng chết người không..."
Minh Dạ nheo mắt lại, không nhịn được thu lại sát khí trong mắt, nước mắt của Bạch Lăng làm cho anh mất đi sự nhẫn lại.
"Câm miệng, lên xe, đừng làm tôi mất mặt!"
Một đoàn xe thật dài bỗng nhiên dừng lại ở lối đi bộ, động tĩnh lớn như vậy đã sớm gây lên không ít sự hiếu kỳ.
Nhưng nhìn một đám người to cao vạm vỡ đeo kính râm như xã hội đen vây xung quanh, liền không một ai dám lại gần.
Minh Dạ làm cho Bạch Lăng không khỏi thêm tức giận, mất mặt? Anh lại còn dám nói đến từ mấy mặt sao?
Là ai đột nhiên không báo trước dừng xe?
Là ai không nói lời nào đã kéo cô ra đây?
Cô tay đau như sắp bị bẻ gãy, dù cho cô có lỗi gì với anh, thì cũng là hòa nhau rồi.
"Tôi sao lại làm mất mặt anh, anh nói cho rõ ràng! Anh cũng chẳng cần lo lắng, dù có mất mặt, thì cũng là mất mặt của tôi, chẳng liên quan tới anh!"
Sự tức giận trong mất ngày này của Bạch Lăng dường như đều bộc phát trong mấy lời này, mặc kệ hậu quả thế nào, cũng chẳng thèm để ý một đám vệ sĩ đang trố mắt nhìn phía sau.
Bỏ qua sự kinh ngạc của Minh Dạ, xoay người chạy đi, nhưng cô vừa mới đi được hai bước, hai chân liền lơ lửng, còn chưa phản ứng kịp, đã thấy trời đất như xoay chuyển.
Minh Dạ vác người Bạch Lăng lên vai giống như là đang xách một con gà vậy, đi tới chỗ xe của anh.
Này, anh làm đau tôi 3
Anh đi rất nhanh, đôi chân thon dài, chỉ khổ cho Bạch Lăng, bụng dưới ép sát vào bờ vai cứng rắn của anh, khiến cô đau đến co quắp...
Bị khiêu khích tới lần thứ ba, Bạch Lăng dù có nhẫn nhịn giỏi tới đâu thì giờ khắc này cũng sắp nổ tung rồi.
Cô ở trên vai Minh Dạ không ngừng vặn vẹo, hai tay nắm chặt ra sức đánh vào người anh, khàn giọng kêu.
"Minh Dạ, anh buông tôi ra, tôi bảo anh buông tôi ra, con mẹ nó anh có nghe không hả?"
Bước chân Minh Dạ khẽ dừng lại, anh cong môi, trong mắt mắt phượng xẹt qua một tia châm biếm.
"Lan San, đừng bên, mẹ tôi bây giờ chính là cô!"
Trước kia Lan San thời thời khắc khắc đều muốn quyến rũ anh, cử chỉ lả lướt, khêu gợi chưa bao giờ nói lời thô tục, không nghĩ tới khi vừa mất trí nhớ thì tính tình cô cũng thay đổi nhiều như vậy.
Một câu nói ngắn gọn của Minh Dạ cũng đủ khiến cho Bạch Lăng không nói nên lời, 'mẹ nó' bây giờ chính là cô, mắng mẹ anh cũng chính là đang mắng mình, cô thật sự là muốn điên rồi.
Khắp phố người qua đường, đều liếc nhìn về phía này, chỉ thấy một người đàn ông vóc người vô cùng tuấn mỹ đang vác một người phụ nữ hét chói tai.
Đi tới thẳng chiếc xe Spyker TakeoverC8, mở cửa kế bên tài xế, thuận tay quẳng cô vào trong.
Động tác giống như là đang ném một hòn đá, không chút thương hoa tiếc ngọc nào.
Những người vệ sĩ bên cạnh thì trố mắt nhìn tới sắp rơi cả mắt luôn rồi, cậu chủ Minh vậy mà lại ném bà Minh vào trong xe của anh, ai lại không biết xe của anh trước nay chưa từng có người lạ được ngồi lên chứ.
Bạch Lăng buồn bực: "Minh Dạ, anh bị tâm thần à?"
Minh Dạ lạnh lùng liếc cô một cái rồi đi vòng qua xe đi tới bên ghế lái.
Không có bất kỳ dấu hiệu nào, điểm ưu việt của chiếc xe Spyker TakeoverC 8 là tăng tốc rất nhanh, chỉ trong chớp mắt, vận tốc của xe đã đạt tới 150km/h.
Bạch Lăng còn chưa kịp đeo dây an toàn, cả người theo quán tính ngã nhoài về phía sau, anh lại đột nhiên bẻ lái một cái, người Bạch Lăng lập tức va mạnh vào cửa xe, khiến cô đau tới hít vào một hơi lạnh.
"Minh Dạ, anh chưa chỉnh chết tôi thì anh chưa cam lòng đúng không?"
Minh Dạ nhàn nhạt đảo qua Bạch Lăng một chút, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn mỹ lệ của cô đã đau tới nhíu lại.
Đừng thách thức sự nhẫn nại của tôi 1
Mi mắt có chút ẩm ướt, ánh mắt sáng quắc lên trừng anh, như một chú mèo nhỏ giận dữ, ngược lại cảm giác có chút đáng yêu.
Cái ý nghĩ này lập tức khiến cho Minh Dạ giật mình, không hiểu sao mình lại nghĩ như vậy.
Chân dưới liền nhấn mạnh ga, tốc độ lập tức tăng vọt, khiến cho Bạch Lăng liên tục lăn lóc ở bên trong xe.
Những ai quen thuộc với Minh Dạ đều biết, những thứ cậu chủ Dạ yêu thích rất ít, chỉ có hai thứ, thích chơi xe, và thích cướp đoạt.
Hai sở thích này thì một là tốn tiền, hai là nguy hiểm.
Hết lần này tới lần khác cậu chủ Dạ chơi những thứ này, không người nào dám ở trước mặt anh nó anh thừa tiền.