⬅ Trước Tiếp ➡
Có lẽ là do cô quá mê người, khiến cho người đàn ông lần đầu được nếm thử món ngon, sau lại không muốn dừng lại nữa, từ phòng ngủ đến phòng tắm rồi lại đến ban công...
Mãi đến khi hừng đông ló dạng, hai người mới dựa vào nhau ngủ thiếp đi.
Mặt trời đã lên cao.
Không khí trong phòng quá lạnh, khiến Lệ Thiển Lạc đang ngủ say cũng phải tỉnh giấc vì lạnh, đôi mắt nhập nhèm, muốn kéo chăn lại tiếp tục ngủ.
Tìm một vòng, thì ra chăn đã rơi xuống đất rồi.
Từ từ... Không đúng! Sao toàn thân cô lại đau nhức? Sao lại ở khách sạn?
Đột nhiên ngồi bật dậy, trong căn phòng xa hoa chỉ có một mình cô, trên mặt đất là lễ phục bị ném tán loạn, còn có một chiếc... Áo ngủ?
Chấn kinh(chấn động+kinh ngạc) nhìn dấu vết trên thân mình, là một người trưởng thành, cô đương nhiên biết đã xảy ra chuyện gì.
Tại sao có thể như vậy?
Đêm qua... Cô được Tân Như đỡ về phòng nghỉ ngơi, sau đó thì sao? Người đàn ông kia là ai?
Đáng chết! Làm sao có thể không nhớ rõ đây?
Lệ Thiển Lạc ngồi ở trên giường lớn ngẩn người, khóc không ra nước mắt...
Xuống giường, hai chân như nhũn ra, cố gắng đi đến trước cửa sổ, vén rèm cửa lên.
Ánh mặt trời bên ngoài thật chói mắt, xem ra đã không còn sớm, có khi còn đến chiều rồi cũng nên.
Lệ Thiển Lạc có nghĩ thế nào cũng không nghĩ ra, sao lại có thể xảy ra loại chuyện vừa khoa trương lại giả tạo như thế này được, rốt cuộc thì lỗi tại đâu đây?
Nhìn cảnh sắc bên ngoài cửa sổ, cô biết mình vẫn còn đang ở Peninsula Hotel, cảnh sắc ngoài cửa sổ rất đẹp, làn gió khẽ thổi đến mang theo mùi hương hoa cỏ làm lay động rèm cửa, rèm cửa màu hồng nhạt phất phơ trong gió, rất có mỹ cảm, nhưng bây giờ cô lại không có tâm trạng nào đi thưởng thức những thứ này.
Trong đầu cô rối như một mớ bòng bong, day day mi tâm phát đau, khẽ thở dài một hơi, việc đã đến nước này, có nói gì cũng vô dụng.
Trên chiếc ghế đầu giường trong phòng có đặt hai chiếc hộp xinh đẹp, cô mở ra, bên trong là một chiếc váy tơ tằm màu trắng.
Lệ Thiển Lạc định đi tắm rửa rồi nhanh chóng rời khỏi nơi này, lê bước chân có phần gian nan tiến vào phòng tắm, trong phòng tắm còn có mấy đồ dùng rửa mặt xa xỉ của cả nam và nữ, đây hẳn là do người đàn ông kia để lại đi...
Lắc lắc đầu, cô xả đầy nước vào bồn tắm, sau đó thả lòng người, đặt mình ngâm trong bồn tắm.
Cô vừa ngâm người vừa hồi tưởng lại một đêm điên cuồng tối qua, thì thào tự nói: "Rốt cuộc thì người đàn ông tối qua là ai đây?"
……….
1: Thứ quý giá nhất gì đó
Phiền một nỗi là dấu vết trên người có chà lau thế nào cũng không hết, Lệ Thiển Lạc tức đến đỏ mắt, thứ quý giá nhất gì đó ngay cả anh Trạch Minh cô cũng chưa cho. Thế mà cứ thế bị cô ném mất! Còn nữa, không biết lúc đó người đàn ông có làm biện pháp phòng hộ gì không.
"Lệ Thiển Lạc, mày cũng đã 22 rồi, cũng không phải hai tuổi, nhìn xem mày đã làm ra chuyện gì đây? Thật điên mất."
Trở về phải nói thế nào với anh Trạch Minh đây? Ngày hôm qua cả đêm không trở về, cô phải lấp liếm thế nào để qua cửa của cha? Túi xách có lẽ đã bị quản gia mang đi rồi, cũng không thể liên lạc với người ngoài, aizzz! Vẫn nên tắm nhanh rồi rời khỏi nơi này thôi!
Ngâm đến khi cơ thể thoải mái hơn, cô quấn khăn tắm rồi mở cửa phòng ra ngoài, nhanh chóng sấy khô tóc, mặc lễ phục người nọ chuẩn bị cho cô rồi rời khỏi khách sạn.
Chân trước cô vừa mới rời đi được mấy phút, chân sau người đàn ông rất nhanh liền đi tới, dạo qua một vòng trong phòng đã không còn bóng người.
Chiếc hộp đầu giường bị mở ra chứng tỏ cô đã rời đi, nhìn chung quanh phòng một vòng, anh thấy trên tủ đầu giường có đặt một tờ giấy: "Chào anh, trai bao, đêm qua là một sự hiểu lầm, hi vọng anh có thể tuân thủ đạo đức nghề nghiệp của mình, về sau có nhìn thấy tôi thì cứ coi như không quen biết đi! Ồ..., đúng rồi, trả anh 250 tệ tiền phục vụ, lần sau nhớ phải hỏi người ta trước xem có muốn không đã nhé! Tạm biệt!"
Trai bao? 250 tệ? Khách làng chơi? Trên gương mặt đẹp trai của Tư Cận Hằng vốn còn mơ màng liền xuất hiện vẻ tức giận, anh nắm chặt tờ giấy trong tay, lại đi bên ngoài nhìn thoáng qua sofa. Trên sofa trắng tinh lưu lại một vết máu tựa như đóa mai, chứng minh người phụ nữ kia là lần đầu.
Có điều, rất rõ ràng, đây là thả dây dài câu cá lớn?
Nắng gắt như lửa, Lệ Thiển Lạc phải phơi nắng có phần không thích ứng nổi, cô khẩn trương bắt một chiếc taxi. Trên xe, cô mượn di động của bác tài taxi gọi điện thoại cầu cứu cho Lục Tử Hi.
Bạn thân giới tính nam tốt nhất của cô - Lục Tử Hi, 24 tuổi, quán quân đua xe quốc tế, hai người quen biết nhau từ rất lâu rồi.
Thật ra người đầu tiên cô nghĩ đến vốn là Thích Trạch Minh, nhưng lần đầu tiên của cô đã không còn, nên cũng không biết phải đối mặt với anh như thế nào...
"Xin chào." Điện thoại chuyển được, bên kia truyền đến giọng nói không được phóng khoáng như thường của Lục Tử Hi.
"Là chị cậu đây, cậu làm sao vậy?" Cho dù không chiếm ưu thế về mặt tuổi tác, nhưng Lệ Thiển Lạc vẫn bá đạo bắt Lục Tử Hi gọi mình là chị!
Nghe thấy giọng nói của Lệ Thiển Lạc, anh ta sửng sốt một phen, nhìn nhìn số di động, lại thử dò hỏi một câu.
"Thiển Lạc?"
"Ừa! Giang hồ cứu cấp, hiện tại tớ đang phải bắt taxi, cho tớ tiền trả xe đi, túi xách bị ném đi đâu rồi ý."
"Tiền xe? Cậu ở đâu?" Chuyện xảy ra ngày hôm nay, nghe giọng của cô hình như là còn chưa biết...
"Sao hôm nay cậu cứ là lạ vậy, đợi lát nữa nói đi, mười phút sau tớ đến chỗ cậu, cậu đứng ven đường chờ đi."
Sảng khoái cúp điện thoại, nói lời cảm ơn với bác tài lái xe xong, cô báo tên một địa chỉ, sau đó tựa vào trên ghế chợp mắt một lúc.
Bác tài lái xe mở radio, "... Bị đẩy xuống khỏi vị trí tổng giám đốc, tất cả cổ phần công ty của ông đã bị chuyển sang tên của người khác vào hai tháng trước, cũng đồng nghĩa với việc từ giờ trở đi, cuộc sống huy hoàng của ông đã chấm dứt, phóng viên của chúng tôi vẫn đang đưa tin, xin mọi người hãy để ý theo dõi, cảm ơn!"
Hiện tại cả đầu Lệ Thiển Lạc đều là chuyện đêm qua, nào có nghe được trên radio đang nói những gì?
⬅ Trước Tiếp ➡