⬅ Trước Tiếp ➡
“Báo cáo, em muốn ra ngoài gặp bạn bè."
Thay bộ đồ mát hơn, di động cô báo có tin nhắn mới, Tư Cận Hằng hồi âm.
“Đi đâu? Tìm ai?”
Lệ Thiển Lạc trợn trắng mắt, nhắn lại: "Tìm việc, Úc Vãn Vãn."
“Không cần tìm việc."
“Không được, bái bai." Lệ Thiển Lạc bỏ di động vào túi xách, quyết không để ý tới anh nữa.
Cô nhất quyết từ bỏ lái siêu xe đi tìm việc, Lệ Thiển Lạc đi bộ hồi lâu, sắp nóng đến mức cảm nắng thì mới vẫy được taxi.
Trung tâm thương mại Hoa Quan.
Trước đây nơi này được gọi là Trung tâm thương mại Trình Quan, sản nghiệp nhà họ Lệ. Sau này Thích Vân Trung lên thay thì chính thức đổi tên thành Trung tâm thương mại Hoa Quan. Lệ Thiển Lạc nhìn nơi đây với tâm trạng phức tạp, một ngày nào đó cô sẽ lấy lại tất cả mọi thứ thuộc về nhà họ Lệ, cho dù phải dựa vào người đàn ông kia cũng không sao cả.
Úc Vãn Vãn làm người hướng dẫn mua hàng bên khu đồ nữ Vũ Khuynh. Trước khi Lệ Thiển Lạc tới đây, Úc Vãn Vãn đã nói chuyện với người quản lý.
Chị cửa hàng trưởng nhìn ngoại hình Lệ Thiển Lạc, hình tượng lẫn khí chất đều ưu thế, tính cách rất được, tuy cô chưa có kinh nghiệm làm việc nhưng vẫn giữ cô lại.
“Thiển Lạc, cậu học đại học chuyên ngành điện ảnh - truyền hình mà, nghĩ sao mà tới đây làm vậy?" Úc Vãn Vãn vô cùng khó hiểu.
Lệ Thiển Lạc chỉ cười không nói, có một số việc khiến cô ngại nói ra. Nhờ ơn Phó Tân Như ban tặng mà vô số cơ hội thực tập bên điện ảnh - truyền hình hồi đại học đều bị cô ta bụng dạ hẹp hòi đẩy đi sạch sẽ.
Vì vậy, bạn bè cô chưa tốt nghiệp đã nhận vài quảng cáo và quay mấy bộ phim, có được chút danh tiếng. Còn cô chẳng có kinh nghiệm nào hết... sao có thể không biết xấu hổ tới công ty giải trí phỏng vấn chứ? Đợi một thời gian đi, có cơ hội sẽ đổi đời thôi.
Ban đêm, Lệ Thiển Lạc nằm trên giường rối rắm hai tiếng đồng hồ, nếu lát nữa Tư Cận Hằng vào phòng, mình có nên đá anh ra ngoài không...
Nhưng cả đêm anh lại không về, hôm sau nghe thím Đỗ nói anh vừa mới tiếp nhận công ty, bận quá nhiều việc, gần đây phải ở lại đó. Bấy giờ Lệ Thiển Lạc mới nhẹ nhàng thở ra, có thể tạm thời không cần đối mặt với anh.
Hôm nay ngày đầu tiên đi làm, Lệ Thiển Lạc vì khiêm tốn mà đặc biệt một chiếc xe máy nữ.
Nhãn hiệu này tên Vũ Khuynh, là nhãn hiệu cao cấp trong nước. Lệ Thiển Lạc từng mua đồ hai lần, về phần nó thuộc công ty nào thì cô không rõ lắm.
Úc Vãn Vãn dẫn cô đi xem xung quanh cho quen, sau đó bắt đầu làm công việc vệ sinh cửa hàng.
Lệ Thiển Lạc học theo Úc Vãn Vãn, quét dọn giá để đồ một lần. Sau khi thu dọn xong xuôi, Lệ Thiển Lạc thở không ra hơi.
“Thiển Lạc, cậu ổn chứ?" Úc Vãn Vãn hơi lo lắng vì bạn mình chưa từng làm việc nặng, quan tâm nhìn trán cô đầy mồ hôi.
“Tớ không sao, chỉ hơi nóng thôi." Lệ Thiển Lạc tiếp tục làm việc, vì chưa tới giờ buôn bán trong trung tâm thương mại nên người ta không bật máy lạnh.
“Ừm, vậy mình đi làm việc trước đây." Mỗi người một khu vực, phân chia công việc rất rõ ràng.
Trong cửa hàng bắt đầu có khách tới, Lệ Thiển Lạc còn chưa quen nên không biết đối mặt thế nào.
May mà chị trưởng cửa hàng bảo Úc Vãn Vãn hướng dẫn người mới, cô ấy nói cho cô biết nhiều thứ liên quan đến việc chào đón tiếp đãi khách hàng.
Người mua đồ Vũ Khuynh đều là kẻ có tiền, có rất nhiều kẻ như vậy mà tính ra cũng ít lắm. Thế mà ngày đầu tiên đi làm, Lệ Thiển Lạc đã chạm mặt một người không ngờ tới, đối thủ một mất một còn của cô - Dạ Linh Linh.
…………...
1. Chị họ của Phó Tân Như
“Lệ… Lệ Thiển Lạc?” Dạ Linh Linh kéo tay bạn trai, hơi khó tin nhìn Lệ Thiển Lạc mặc đồ nhân viên trong cửa hàng.
“Chào cô!” Lệ Thiển Lạc kiềm chế sự xấu hổ, lên tiếng chào hỏi.
“Cô ở đây... làm việc hả?" Thực ra Dạ Linh Linh không hề ghét Lệ Thiển Lạc, hai người từng học chung lớp cấp hai cấp ba tận sáu năm. Chẳng qua sau này cô khinh thường Lệ Thiển Lạc, bởi vì đối phương ngu quá.
Coi tên đàn ông cặn bã và con bé người thứ ba kia là vật báu, Thích Trạch Minh với Phó Tân Như là loại người gì, Dạ Linh Linh sớm đã nhìn ra. Lúc ấy cô còn nhắc nhở Lệ Thiển Lạc, Lệ Thiển Lạc lại tưởng cô để ý Thích Trạch Minh, cố ý châm ngòi ly gián mình. Ý nghĩ duy nhất hồi ấy của Dạ Linh Linh là - chưa từng thấy ai ngu như vậy.
Bây giờ hay rồi? Rốt cuộc thấy rõ bộ mặt người ta, đáng tiếc đã muộn.
“Đúng vậy, cô có yêu cầu gì không? Tuy hôm nay tôi mới tới nhưng dù sao cũng có mắt nhìn, tôi chọn giúp cô hai bộ?" Lệ Thiển Lạc mau chóng xua đi sự xấu hổ, đổi thành ung dung thoải mái.
Tất nhiên cô còn nhớ cách đây rất lâu, Dạ Linh Linh có lòng nhắc nhở mình, thế mà mình lại cho rằng người ta lòng lang dạ sói.
Trước đây cô ngu biết bao, toàn đắc tội với những ai đối xử tốt với mình, trái lại còn lấy mạng sống ra đối tốt với hai kẻ kia, giờ hối hận xanh hết cả ruột...
Dạ Linh Linh thu lại vẻ kinh ngạc, đổi thành vẻ bình thản trước mặt người ngoài: “Được, cô cũng hiểu sơ sơ về phong cách của tôi rồi, tôi chờ cô.”
Lệ Thiển Lạc cẩn thận nhớ lại phong cách phối đồ của Dạ Linh Linh, cơ bản đều là màu sáng, vừa trưởng thành vừa hợp mốt.
Dạ Linh Linh kéo bạn trai ngồi chờ ở sofa, nhìn Úc Vãn Vãn đang giúp Lệ Thiển Lạc chọn đồ, ánh mắt cô hơi phức tạp.
“Cô Dạ, cô tới rồi, đã lâu không gặp!” Quản lý cửa hàng vừa tới làm đã thấy Dạ Linh Linh ngồi trên sofa, vội vàng thả túi xuống tới tiếp đãi khách quý.
Dạ Linh Linh rất thích đồ ở Vũ Khuynh, mỗi năm tiêu tiền vào đây có thể lên đến mấy trăm ngàn (NDT), thậm chí trên cả triệu.
“Ừ.” Dạ Linh Linh nhàn nhạt đáp lại, tiện tay lật xem quyển tạp chí.
Giám đốc cửa hàng đã quen với tính cách lạnh lùng thờ ơ của cô ta. Nhìn Lệ Thiển Lạc mặc đồ nhân viên đang chọn quần áo, tuy có Úc Vãn Vãn bên cạnh hỗ trợ, giám đốc cửa hàng vẫn nhíu mày: "Bội Bội, cô tới phục vụ cô Dạ, thay thế nhân viên kia đi."
Trương Bội Bội là nhân viên làm lâu ở cửa hàng, biết rõ Dạ Linh Linh là "con cá lớn", chẳng qua vừa rồi cô ta không thấy Dạ Linh Linh bước vào nên đã bị Lệ Thiển Lạc chào đón mất. Nghe giám đốc giao việc, trong lòng cô ta lập tức mừng thầm, nhưng mà...
⬅ Trước Tiếp ➡