“Vậy cũng đúng lúc, anh cố ý gọi điện thoại tới đây cũng vì muốn nói với em, Thâm hành có công ty tên là Phong Đầu Hành, bên đó cứ không ngừng mà lôi kéo em từ chỗ anh. Vốn dĩ còn định từ chối thay em, nếu như em đã quyết định ở lại, vậy không bằng qua bên kia thử xem.”
“Được.”
“Chờ anh xử lý xong mọi chuyện bên này, sẽ về nước thăm em.”
"Vâng."
"Công ty Phong Đầu Hành bên kia anh sẽ gọi qua chào hỏi, em có rảnh thì qua đó đi.”
“Hiện tại em rảnh.”
“Ok.”
Cúp điện thoại, Tuyên Mạt cũng không trì hoãn giây nào, rời khỏi Đường Cung, lập tức bắt xe đi thẳng đến công ty Phong Đầu Hành.
Cùng lúc đó.
Hoắc Vân Chính nhận được cuộc điện thoại quốc tế.
“Thằng nhóc cậu thật đúng là gặp may đấy, sư muội của tôi đúng lúc muốn ở lại Thâm Thành, con bé đã đồng ý đến công ty cậu làm việc.”
Hoắc Vân Chính cụp mắt, đôi mắt đẹp híp lại, trong tay vừa lúc cầm phần tư liệu vừa mới tới tay. Bên trên đó bỗng nhiên xuất hiện ảnh chụp của Tuyên Mạt. Ánh mắt đầu tiên khi anh nhìn thấy Tuyên Mạt ở mộ viên, liền nhận ra cô là người bán đấu giá rất có tiếng trên hội đấu giá. Kỳ hạn hai năm kia, cũng là có nguyên nhân đặc biệt, anh vẫn còn chưa viết vào trong hợp đồng.
Tất nhiên thời điểm nhận được cuộc điện thoại này, anh cũng không ngạc nhiên.
“Khi nào về nước?”
“Còn cần một khoảng thời gian nữa.”
“Chờ anh về nước sẽ mời anh ăn cơm.” Hoắc Vân Chính đặt tư liệu sang một bên, dáng ngồi tùy tiện lười biếng.
Ở đầu dây bên kia Từ Bắc Chỉ hừ hừ hai tiếng, “Hoắc Vân Chính, ân tình cậu nợ tôi cũng không ít đâu đấy, chỉ là một bữa cơm mà đòi giải quyết xong à?”
“Từ Bắc Chỉ, anh cũng đã kiếm được không ít tiền của tôi từ tay sư muội đâu, anh cho rằng tôi đang nể mặt ai?”
“Vâng vâng vâng, cậu có năng lực.”
Hoắc Vân Chính cười cười, hai người nói chuyện vài câu rồi mới cúp máy.
Anh nói với người đang lái xe Trình Chu “Thông báo cho Phong Đầu Hành bên kia, chuẩn bị tài liệu nhận chức cho Tuyên Mạt, không cần phỏng vấn.”
“Vâng ạ.”
Phong Đầu Hành.
Tuyên Mạt ngồi ở bên trong xe đối với công ty này cũng có hiểu biết đơn giản.
Đúng gần ba năm thành lập công ty, chủ yếu tiếp xúc chính là bán đấu giá từ thiện, chuẩn bị cho một loạt các cuộc đấu giá quốc tế, cũng như lựa chọn các vật phẩm đấu giá, rồi giám định từ từ.
Tuy Phong Đầu Hành là công ty mới mở, nhưng mà ba năm gần đây lại giống như con rồng được thức tỉnh, một bước lên trời, trực tiếp trở thành nhà đấu giá hàng đầu bá chủ trong ngành.
Đến nỗi ông chủ phía sau màn của Phong Đầu Hành là ai, đến nay vẫn còn là một ẩn số. Nhìn tòa nhà cao tầng trước mặt, trong lòng Tuyên Mạt tĩnh như nước, cái ngành đã đi một đoạn đường dài, cô càng ngày càng nhìn thấy nhiều loại đồ vật.
Tự nhiên có một chút bình tĩnh. Cô báo tên của mình ở quầy lễ tân, lập tức được tiếp đãi, đi thang máy thẳng tới tầng mười ba. Không nghĩ tới đập vào mắt chính là ba bốn người đứng ở cửa, cầm lý lịch thông báo tuyển dụng. Trong đó có một người, dường như vừa liếc mắt một cái liền nhận ra Tuyên Mạt.