⬅ Trước Tiếp ➡
Bạn trai mình quá mạnh...
Mạnh trên các loại ý nghĩa.
Hai đùi Sở Nam quấn eo Vu Hám, đã sớm kêu khàn giọng, trước đó khao khát bao nhiêu thì hiện tại đáng thương bấy nhiêu. Hôm nay bị cᏂị©Ꮒ khóc thì không nói, khóc xong lại bị cᏂị©Ꮒ tiếp, cậu run rẩy khóc nấc: “Sao anh... Sao anh lại cứng rồi...”
Sao bảo
“Đừng động tay.”
Vu Hám cố định cánh tay bị thương của cậu, tránh miệng vết thương bị rách. Từ sau khi bị thương, Sở Nam chưa làm, còn anh thì đã làm à? Anh cũng nghẹn như cậu, một khi khai trai là không nhịn được.
Sở Nam lại khóc nấc, khụt khịt nói: “Anh chỉ biết tay sẽ đau, sao không biết mông làm nhiều cũng đau, sao anh cứ như cầm thú ấy, bắn mấy lần rồi còn gì, em mà là con gái thì đã mang...”
“Vừa rồi không phải chê anh không được?” Vu Hám giơ ngón cái lau nước mắt trên khóe mắt cậu, dở khóc dở cười, ồn ào muốn ăn thịt là em, ăn vào miệng thì kêu dừng cũng là em, hoá ra Sở Nam xem anh là gậy mát xa đấy à, gậy mát xa còn phải nạp điện đấy.
Sở Nam đúng lý hợp tình: “Thế là được rồi, anh đã chứng minh là anh dùng được, dùng rất tốt.”
Của quý của Vu Hám còn cắm trong thân thể cậu, vừa to dài vừa cứng nóng làm thịt ruột cậu tê dại, da đầu Sở Nam cũng tê dại theo. Cậu thành thật nhận túng, dùng gương mặt dán lên cơ ngực Vu Hám, bất giác làm nũng: “Đau thật mà, đừng làm nữa, hôm nào chúng mình làm tiếp.”
Thấy cậu đúng là không thoải mái, Vu Hám bất đắc dĩ thở dài, lật người, để Sở Nam nằm trên người mình, kéo chăn lên: “Ngủ đi.”
Còn một cây gậy lớn như thế ở trong mông kìa! Làm sao em ngủ được!
Với cả, cơ bắp trên người anh cứng chết được, nào có thoải mái như giường...
Chắc là Sở Nam mệt thật, thế mà thật sự nằm trên người Vu Hám ngủ rồi...
Có lẽ tối hôm đó bị làm tàn nhẫn, Sở Nam thành thật vài hôm không dám nứиɠ nữa, sau khi vết thương lành thì lại bắt đầu bận dộn, dựa theo hướng đi của cốt truyện, kế tiếp cậu sẽ đi xử lý lão đại kia.
Đây là một dấu mốc quan trọng trong con đường sự nghiệp của cậu, từ đây cậu sẽ có nhiều địa bàn hơn, lấy vợ đẹp giàu sang, đi lêи đỉиɦ cao nhân sinh. Vu Hám tự an ủi mình: tuy tuyến tình cảm bị lệch rồi nhưng tuyến sự nghiệp vẫn thật tươi sáng mà.
Sau mấy ngày vội vàng, cuối cùng cũng có một ngày Sở Nam về nhà khá sớm, lần đầu tiên cậu mặc nghiêm chỉnh như thế, âu phục xứng cà vạt thoạt nhìn ra dáng lắm, điển hình người làm ăn thành công, vừa mở cửa đã gọi Vu Hám: “Đừng nấu cơm, hôm nay đi ra ngoài ăn.”
“Sao tự nhiên muốn đi ra ngoài ăn cơm?” Vu Hám đã cầm xương sườn ra chuẩn bị nấu, đành lại nhét xương sườn về, rửa tay.
“Anh hỏi nhiều thế làm gì, mau thay quần áo đi.”
Trước khi làm với Vu Hám, Sở Nam là trai thẳng tắp, bảo cậu tình tứ ngọt sớt không bằng gϊếŧ cậu đi.
Cho nên tuy muốn đi hẹn hò với Vu Hám, miệng khô cằn không thể nói ra lời mời.
Lúc trước, sinh nhật Vu Hám, lại gặp phải vụ bị thương kia, mấy ngày đều phải ở chỗ bác sĩ, nên hai người chưa kịp chúc mừng. Cậu mua cái bánh kem kia, cũng vì đi đường va đập mà biến thành một đống lộn xộn, nói thật, nhìn đã không muốn ăn...
Đương nhiên đó chỉ là một trong các nguyên nhân, còn vì Vu Hám trạch ở nhà không muốn ra khỏi cửa, Sở Nam luôn muốn dẫn anh đi ra ngoài chơi.
“Thay quần áo làm gì...”
“Anh mặc thế này ra cửa mất mặt lắm.” Sở Nam mở tủ quần áo, lấy âu phục màu xám bạc ra bảo Vu Hám thay.
Người ta nói người đẹp vì lụa không sai, Vu Hám thay bộ âu phục kia xong. Hình như… bớt xấu hơn, Sở Nam rất muốn khen bạn trai mình nhưng dù tình nhân trong mắt hóa Tây Thi, cũng không thể trái lương tâm, cuối cùng đành khô cằn nói: “Rất... Rất sáng sủa...”
Chủ yếu là dáng người đẹp, cơ ngực làm âu phục căng chặt, Vu Hám mới mặc vào mà Sở Nam đã muốn cởi nó ra.
Thay quần áo xong, Sở Nam dẫn bạn trai xấu của mình ra cửa, cậu đã đặt ở một nhà ăn nổi tiếng, cách nhà bọn họ không xa. Ôm tâm tư ‘dẫn Vu Hám đi tản bộ, đỡ anh ấy ru rú ở nhà nghẹn hỏng mất’, với bả vai còn chưa lành, Sở Nam không thể lái xe, thế là hai người đi bộ đến đó.
Ra cửa không lâu thì Sở Nam thấy hối hận, cậu chỉ biết bạn trai xấu, mà không ngờ được đàn ông xấu cũng có thể “trêu hoa ghẹo nguyệt”.
Đi khoảng mười phút, Vu Hám giúp một người phụ nữ bị cướp túi xách, nhận được ánh mắt cảm kích của gái và một tờ giấy nhỏ viết số điện thoại, ả còn mời anh ấy ăn cơm!
Đi được hai mươi phút, Vu Hám bị một cô gái trẻ sơ ý đi vội va vào người, Vu Hám đỡ cô ta còn ôn nhu dặn dò cô phải đi đường cẩn thận đừng chơi điện thoại, thiếu nữ e thẹn trò chuyện với anh vài câu!
Sở Nam tức, tức điên, mấy ả không rụt rè thì thôi, sao Vu Hám không biết giữ ý!
Sắc mặt cậu âm trầm: “Vừa nãy, có phải anh cố ý đi vào trong một bước để cô ta đυ.ng vào anh không hả?”
“Ừ.”
Nghe được Vu Hám thừa nhận thì Sở Nam tức chết rồi, chia tay! Chia tay ngay!
Giây tiếp theo cậu lại nghe được Vu Hám bất đắc dĩ nói: “Em đứng bên trong còn gì? Anh sợ người ta đυ.ng vào bả vai em.”
Trong nháy mắt, lửa giận sôi trào và dấm chua trong lòng Sở Nam nở thành một đóa hoa. Một bụng tức tiêu tán, xẹp còn nhanh hơn quả bóng bị chọc thủng, cậu hừ một tiếng, không biết nên nói gì: “Ai cần anh xum xoe.”
Nói xong lại thấy hối hận, bèn kéo tay áo Vu Hám: “Tờ giấy số điện thoại kia đâu?”
“Vứt.” Vu Hám nhỏ giọng nói: “Việc nhỏ, không cần cô ấy cảm ơn.”
Coi như đạt tiêu chuẩn, hừ.
“Đi thôi, dầy dà lãng phí bao nhiêu thời gian, em chết đói rồi.” Sở Nam thỏa mãn, vui vẻ nói.
Càng khiến cậu thoải mái là, sau đó Vu Hám luôn mắt nhìn thẳng, gặp chuyện gì cũng mặc kệ, đi không lâu đã đến nhà ăn, lúc gọi món còn nói với nhân viên phục vụ: “Mang một ly trà sữa lên trước.”
“Anh còn thích uống trà sữa á?” Sở Nam bắt chéo chân, nói với ý vị khinh bỉ.
“Em đói bụng còn gì? Đồ ăn còn lâu mới lên, dạ dày em không tốt, trà sữa có đường, dạ dày em sẽ thoải mái hơn.”
Chính Sở Nam chưa phát hiện khóe miệng mình đã cong lên, dùng giọng điệu như ban thưởng nói: “Hai ngày nữa, em phải đi xử lý một người, chờ em bận xong thì dẫn anh đi ra ngoài chơi.”
À, đây là muốn đi làm đại ca xã hội đen kia chứ gì.
Vu Hám không hứng thú với vụ đi ra ngoài chơi, thật sự là anh sống lâu lắm rồi, có phong cảnh nào chưa từng thấy, nhưng vẫn không cự tuyệt, chân lý nghỉ phép chính là nước chảy bèo trôi, thích ứng trong mọi tình cảnh, nói thẳng là lười.
Nhìn Vu Hám như vậy, Sở Nam sờ cằm, kể ra, tuy bạn trai mình xấu nhưng khí chất thật ra rất tốt, trước kia chỉ cảm thấy anh ấy thành thật hàm hậu, sống chung lâu rồi mới phát hiện người này rất thân sĩ, hơn nữa ôn nhu, có độ lượng.
Phải cảm ơn thằng rác rưởi kia thúc đẩy cọc nhân duyên này, thế thì vì thể hiện lòng cảm ơn, cho gã chết thống khoái chút đi.
Sở Nam suy nghĩ lung tung một đống rối loạn, trước khi đi đầu óc toàn là hẹn hò, còn chuẩn bị ăn xong thì đi dạo phố, mà chờ đến khi ra khỏi nhà hàng, trong đầu toàn là về nhà, chủ yếu là muốn đè Vu Hám trên giường, lột bộ âu phục kia ra.
Sao trước kia không cảm thấy, anh ấy mặc âu phục hợp thế nhỉ?
Vì thế sau khi cơm no rượu say, no ấm sinh dâʍ ɖu͙©, Sở Nam không muốn đi hẹn hò lãng mạn với Vu Hám nữa, hẹn hò cái lông, lãng mạn cái lông, hai người đàn ông với nhau, sảng khoái là trên hết.
Về đến nhà, Sở Nam đã gấp không chờ nổi kéo cà vạt mình, còn thuận tiện đè tay Vu Hám: “Anh đừng nhúc nhích, hôm nay anh nằm chờ sướиɠ là được.”
Vu Hám nhướn mày, thành thật không nhúc nhích, phối hợp bị đẩy ngã trên giường. Sở Nam hứng thú tăng cao cưỡi trên người anh, làm việc mà mình luôn muốn làm, lột âu phục!
Cậu chưa bao giờ nghĩ đến việc cởi khuy áo lại có cảm giác thành tựu như này, từng cúc bị cậu cởi ra, theo đó cơ bắp rắn chắc từng chút lộ ra. Sở Nam chợt hiểu vì sao có người thích xem múa thoát y, chỉ là lột ra quần áo, còn chưa lấy tay sờ, cậu đã hưng phấn lắm rồi.
Sở Nam tiếp tục lột quần anh ra, dươиɠ ѵậŧ chưa cương cứng ngủ say ở trong bụi cỏ, tuy là trạng thái nửa mềm nhưng vẫn đủ to lớn.
Sở Nam hít sâu một hơi, sau đó nắm dươиɠ ѵậŧ Vu Hám, cúi đầu ngậm qυყ đầυ. Đầu tiên, cậu liếʍ hai cái, rồi mới hơi xấu hổ, giải thích: “Em thấy anh mỗi ngày nấu cơm cho em nên mới cho anh tí khen thưởng thôi đấy.”
⬅ Trước Tiếp ➡