Phòng chứa đồ và phòng ngủ của Sở Nam chỉ cách nhau một vách tường, Vu Hám nhớ rõ Sở Nam trước khi đi còn hung tợn nói một câu:“Chờ tao nghĩ xong tra tấn mày thế nào, cũng là lúc mày xuống địa ngục!”
Ngài pháo hôi chưa bị gϊếŧ không ngủ được, dựa vào tường ngẫm nghĩ, cuối chùng là chỗ nào sai xót.
Hình như từ lúc bắt đầu, lúc lão đại chọn người trong đám đàn em, tùy tay chỉ anh, thì cốt truyện đã chạy như con ngựa hoang thoát cương, không chịu khống chế.
Lúc Vu Hám đang suy ngẫm thì từ cách vách đột nhiên truyền đến tiếng rên nho nhỏ, vì cách một bức tường nên nghe không rõ lắm, chỉ có thể nghe loáng thoáng là tiếng rên đau đớn, thậm chí còn có tiếng chân giãy giụa đá giường.
Cuối cùng có một tiếng “bùm”, có người lăn xuống dưới giường.
Vu Hám làm phản diện nhiều năm, tinh thông đủ loại kỹ năng, như là mở khóa. Anh mở khóa cửa phòng chứa đồ, đi vào phòng Sở Nam.
Hiển nhiên là Sở Nam đang mơ ác mộng, cuộn tròn cơ thể nằm trên mặt đất, dáng vẻ vô cùng đáng thương, Vu Hám thở dài một hơi, bước lên một bước ôm Sở Nam lên, đặt lên giường.
Sở Nam theo bản năng ôm chặt eo Vu Hám, không chịu buông tay, Vu Hám thử thoát khỏi thì phát hiện tay Sở Nam cứ như sắt thép. Anh có thể tránh ra nhưng dùng sức như vậy thì sẽ làm Sở Nam tỉnh dậy. Có khả năng, anh từ một người có lòng tốt biến thành kẻ biếи ŧɦái nửa đêm mò vào không biết muốn làm gì.
Phải làm phản diện biếи ŧɦái nhiều năm như thế, vất vả lắm mới được làm pháo hôi một lần nên Vu Hám rất yêu quý thân phận này.
Vì thế anh ngồi thẳng người cả đêm, đến tận sáng hôm sau, chờ đến khi Sở Nam tỉnh ngủ.
Sở Nam ngơ ngác, cậu chỉ nhớ đêm qua mơ một cơn ác mộng, mơ thấy cảnh mình bị cưỡиɠ ɧϊếp, không, thậm chí còn đáng sợ hơn, cậu bị rất nhiều rất nhiều đàn ông vây quanh, bị vô số đôi tay xé nát quần áo, đùa bỡn thân thể, bị cười nhạo là kỹ nam bán mông.
Sau đó thì sao? Sau có một đôi tay to ôm cậu thoát khỏi đám người, đó là một cơ thể cứng rắn ấm áp, tỏa ra hoocmon nam tính cường thế.
Nhưng ôm chặt mình cả ɧϊếp.
Thậm chí trong tình huống này, cậu còn “chào cờ”, xấu hổ chết được.
Vu Hám dựa vào đầu giường đang ngủ, người trong ngực vừa động, anh nửa ngủ nửa tỉnh, còn tưởng mình vẫn là boss phản diện, trong ngực ôm nam sủng không biết đến từ đâu, theo bản năng vỗ mông Sở Nam một cái: “Đừng nháo.”
Hai người mở mắt nhìn nhau: “...”
Vu Hám bị Sở Nam thẹn quá thành giận nhốt về phòng chứa đồ, vì phòng ngừa tình huống xấu hổ như thế lại xảy ra, Sở Nam còn trói tay Vu Hám lại, tăng một tầng bảo hiểm.
Vu Hám: Cậu có bản lĩnh phun lửa thì có bản lĩnh đánh chết tôi đi! Chỉ trói tay, có phải đàn ông không!
Hiện tại, Sở Nam rơi vào hoàn cảnh xấu hổ, cậu không biết nên trả thù Vu Hám thế nào, cũng không biết đối mặt với tình huống hiện giờ ra sao, vì thế ép mình bận rộn để lờ anh đi.
Trước cứ định ra cái mục tiêu khác, như là xử lý gã lão đại kia.
Cuối cùng thì gã mới chính là kẻ đầu sỏ gây tội, là kẻ dẫm lên tôn nghiêm Sở Nam.
Sau đó Sở Nam bận rộn tạm thời quên mất Vu Hám, nếu không phải Vu Hám tinh thông các loại kỹ năng của phản diện thì đã sớm đói chết trong phòng chứa đồ.
Gián tiếp chết trong tay nam chính cũng được, nhưng ngài pháo hôi theo đuổi hoàn mỹ, nỗ lực muốn trực tiếp chết trong tay Sở Nam, nếu có thể chết bằng cách bị ném xuống biển thì càng tốt.
Thế là Sở Nam bận rộn ở bên ngoài mấy ngày, thậm chí bụng rỗng uống rượu quá nhiều mà đau dạ dày, khi về đến nhà thì thấy người vốn bị nhốt phòng chứa đồ đang bưng một ly kem tươi tự chế, thảnh thơi ngồi ở trên sô pha xem TV.
Sở Nam: “...”
Có thể tôn trọng kẻ bắt cóc này hơn chút hay không?
Dưới ánh mắt tức giận của Sở Nam, Vu Hám buông kem tươi trong tay xuống, tự giác đi về phòng chứa đồ, còn tiện tay đóng cửa lại.
Sở Nam bùng nổ, cậu mở cửa phòng chứa đồ, còn chưa phát tiết lửa giận, đã vì đau dạ dày mà mặt trắng bệch, trên trán chóp mũi toàn là mồ hôi lạnh, mắng không ra lời.
Dù thế nào Sở Nam vẫn không hiểu tại sao sự việc sẽ phát triển thành tình trạng này, cậu nằm trên giường đắp chăn, vừa uống thuốc trị đau dạ dày mà Vu Hám đi ra ngoài mua về.
Lúc này, người đàn ông có thân hình cao lớn kia đang nghiêm túc nấu cháo ấm dạ dày trong phòng bếp.
Đầu óc Sở Nam rối loạn, cậu đã từng nghĩ đến, sẽ cưới một cô gái không cần xinh đẹp lắm, nhưng phải hiền huệ ôn nhu, mỗi ngày cậu đi làm về nhà, sẽ có người bật đèn chờ cậu, trong phòng bếp có đồ ăn ấm nóng, còn có ánh mắt quan tâm, đó là sinh hoạt tốt đẹp nhất mà cậu luôn ao ước.
Nhưng bây giờ thì sao? Người đang bận rộn trong phòng bếp là tội phạm cưỡиɠ ɧϊếp mà cậu thống hận.
Sở Nam bị ép nằm trong chăn, vô cùng rối rắm. Rõ ràng là Vu Hám có sức lực lớn hơn cậu, tại sao sẽ tùy ý cậu nhốt vào phòng chứa đồ, không hề phản kháng.
Thậm chí Vu Hám còn đi ra ngoài mua thuốc cho cậu, bất cứ lúc nào đều có thể chạy đi, tại sao vẫn ở lại chờ cậu ‘ trả thù ’?
Lẽ nào là áy náy...
Hình như lúc người ta ốm sẽ trở nên yếu ớt, tư duy cũng theo cảm tính, thậm chí Sở Nam còn hồi tưởng lại ngày đáng sợ đó.
Kẻ thù tùy ý chỉ một gã xấu nhất trong đám người, nếu không phải Vu Hám thì cũng sẽ là thằng khác, hình như người đàn ông kia luôn trầm mặc như thế, chịu thương chịu khó, trung thực. Suốt quá trình cường bạo, người đàn ông thành thật này vẫn luôn ôn nhu, thậm chí sẽ cố ý che đậy thân thể cậu, hoặc là quan tâm cảm giác của cậu.
Khi Vu Hám bưng cháo đến trước mặt Sở Nam thì đột nhiên cậu túm ống tay áo anh: “Tại sao anh không chạy? Là áy náy à?”
Vu Hám: ?
Sao cứ cảm giác cốt truyện phát triển không đúng?
Vu Hám không biết Sở Nam đã tự cảm động bao nhiêu, anh chỉ trầm mặc đặt cháo xuống cạnh cậu, sau đó đi về phòng chứa đồ.
Ánh mắt Sở Nam càng phức tạp, cậu nằm thật lâu, cuối cùng vẫn là uống cháo, cháo mới ra nồi hơi nóng ấm áp dạ dày, làm cả người cậu cũng thấy ấm lên, không bao lâu đã ngủ.
Lúc này, cậu lại mơ một giấc mộng, trong mộng cậu bị một người đàn ông đè dưới thân tùy ý xâm phạm, bị côn ŧᏂịŧ vừa to vừa nóng hung ác đâm rút cơ thể.
Mà kẻ cưỡиɠ ɧϊếp kia thình lình là khuôn mặt Vu Hám.
Cậu bị làm lêи đỉиɦ nhưng anh vẫn không buông tha cậu, ngược lại càng đâm sâu hơn, càng dùng sức hơn, hậu huyệt bị cᏂị©Ꮒ co rút chảy ra chất lỏng ấm áp cổ vũ côn ŧᏂịŧ làm hung ác hơn.
Mãi đến khi cậu xin tha, anh mới rút côn ŧᏂịŧ khỏi hậu huyệt, sau đó bắn toàn bộ tϊиɧ ɖϊ©h͙ lên mặt cậu.
Sở Nam đột nhiên bừng tỉnh, giữa háng thấm ướt một mảng lớn.