Sở Nam cảm thấy mình đã hết thuốc chữa, vì đi du lịch với Vu Hám thế mà cậu dừng vụ trả thù lại.
Du lịch ngày thứ nhất: Kỳ nghỉ quả nhiên mỹ mãn!
Du lịch ngày thứ 2: Cảm giác thận hơi bị hư...
Du lịch ngày thứ 3: Dạo phố làm gì, ngắm cảnh làm gì, chân mềm chỉ muốn nằm trên giường!
Du lịch ngày thứ 4: Tôi phải về đi làm, công việc khiến tôi vui sướиɠ!
Đây là lý do vì sao Sở Nam đột nhiên bắt đầu bận rộn, tuy nói lão đại xã hội đen kia ghép đôi cậu với Vu Hám, nhưng cũng không đủ để thay đổi sự thật cậu ghét cay ghét đắng gã đó.
Vì bất kỳ người đàn ông nào, kể cả gay, đều không thể chấp nhận việc mình bị hϊếp trước mặt nhiều người như thế.
Tôn nghiêm cậu bị gã đạp dưới lòng bàn chân nghiền nát. Trong một khoảng thời gian dài, cậu luôn chìm sâu trong ác mộng, thống khổ như vậy thì đương nhiên phải trả thù gấp đôi.
Sở Nam đốt một điếu thuốc, chân dẫm lên đầu kẻ thù, im lặng ngẫm nghĩ, trực tiếp rót xi-măng sau đó ném xuống biển hay là sai mười tám thằng em hϊếp tập thể gã rồi mới ném?
Gã hiển nhiên cũng biết Sở Nam sẽ không buông tha cho mình nên không hề xin tha, thậm chí còn liên tục chửi mắng Sở Nam.
“Mày là con đĩ thích bị đàn ông ȶᏂασ, có giỏi thì gϊếŧ tao đi, không thì tao sẽ dẫn người ȶᏂασ chết mày...”
Gã không thể nói xong vì Sở Nam dẫm mạnh, ngắt lời gã: “Mày tưởng tao là mày chắc?”
Sở Nam lạnh lùng cười một tiếng, nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, phải một lần xử lý triệt để, đương nhiên là cậu có bản lĩnh gϊếŧ chết gã.
“Con đĩ! Nứиɠ l*и! Mẹ mày sinh để mày cho đàn ông ưm ưm...”
Sở Nam đá một cước lên mặt gã, sau đó đạp lên ót làm mặt hắn đập mạnh trên mặt đất, nói không ra lời.
Không phải Sở Nam vì bị mắng mà tức giận, chủ yếu là do Vu Hám đột nhiên gọi điện cho cậu, thằng này nói lao nhao làm cậu nhận cuộc gọi sẽ không nghe rõ.
“Alo, sao tự nhiên gọi điện thế?”
Sở Nam dùng giọng điệu kiểu mấy ông chồng ứng phó bà thím già trong nhà, hết cách, đàn ông ở bên ngoài luôn sĩ diện.
“Anh đang ở siêu thị, anh nhớ hôm qua em nói muốn ăn cái gì cơ?”
Đầu bên kia Vu Hám có tiếng la hét ầm ĩ, dù sao bây giờ sắp đến giờ cơm tối, đúng là lúc siêu thị nhiều người nhất.
“Tối nay, chắc là có xã giao rồi, người đàn ông nào cũng phải bận rộn cả, không chắc có thời gian rảnh về nhà ăn cơm đâu.” Sở Nam chỉnh giọng, kiêu căng nói: “Đừng dính người như thế, tôi với bạn có việc quan trọng phải làm rồi.”
Cậu vừa nói vừa dùng đế giày nghiền ép đầu lão đại xã hội đen. Chuyện báo thù quan trọng như này, cậu tuyệt đối không thể vắng họp.
Các đàn em không nghe được tiếng ở đầu bên kia điện thoại, sôi nổi kinh ngạc hỏi:
“Là chị dâu à?”
“Anh Nam thế mà im ỉm tìm bạn gái!”
“Thằng này ngu, người như anh Nam thiếu gì gái theo?”
Sở Nam có lệ "ừ" một tiếng, sau đó nói: “Cũng tính là chị dâu.”
Vu Hám đang chọn nguyên liệu nấu ăn, nghe vậy thì cười một tiếng trầm thấp: “Chị dâu?”
Đừng nhìn mặt anh xấu, giọng dễ nghe chết, đặc biệt là lúc hạ giọng cười, làm cột sống ai đó tê dại.
“Có ý kiến gì?”
“Không có.” Vu Hám chọn nguyên liệu nấu ăn xong bỏ vào xe đẩy, nghiền ngẫm nói: “Anh cũng phải phối hợp với em nhỉ? Chồng ơi?”
Sở Nam xuýt nữa ném di động trong tay quăng ra ngoài. Trong nháy mắt, gương mặt cậu đỏ bừng, thậm chí không chịu khống chế hơi cứng rồi, sau lại nhớ đến khuôn mặt kia của bạn trai cậu... E hèm, cậu lại mềm.
“Không thấy ghê tởm à?”
Sở Nam vô ý thức dẫm dẫm cái đầu dưới chân, thật là, anh không tự biết mình thế nào hả, em gái xinh đẹp gọi chồng mới khiến đàn ông nhũn xương, anh đã xấu còn là một ông vạm vỡ cao 1m9, sẽ chỉ dọa mềm người ta thôi, được chứ?
“Ừ, Ghê tởm.”
“Được rồi, Mua tí hoa giáp đi, muốn ăn gà nấu hoa giáp, đang bận, cúp nhé.”
Sở Nam ngắt cuộc gọi, thở dài một tiếng, xong đời rồi, chỉ nghĩ đến khuôn mặt xấu xí kia của bạn trai, thế mà cậu cũng cứng được.
“Anh Nam, bây giờ phải làm gì?” Có người nhìn người đàn ông trên mặt đất kia, nhỏ giọng dò hỏi.
“Rót xi măng, ném xuống biển.” Sở Nam đút hai tay trong túi quần, cong môi cười lạnh: “Lần này, cho mày chiếm hời.”
Tâm trạng cậu tốt, quyết định cho gã chết thống khoái, nói nữa, lỡ hắn bị hϊếp sướиɠ thì sao? Không có lời.
Suy bụng ta ra bụng người xong, Sở Nam kéo tóc gã như kéo một con chó chết, kéo nửa người gã lên: “Yên tâm chết đi, tao sẽ chiếu cố vợ con mày thật tốt.”
Chờ đàn em kéo người đàn ông đang điên cuồng giãy giụa kia xuống rồi thì Sở Nam giơ tay nhìn đồng hồ: “Nhanh lên, xử lý xong tao còn có việc phải làm.”
Giải quyết nhanh lên còn có thể kịp về nhà ăn gà hoa giáp.
...
Sở Nam phong trần mệt mỏi chạy về nhà, vừa mở cửa đã ngửi được mùi thức ăn bay ra từ phòng bếp, dường như ánh đèn sợi đốt nhu hòa hơn rất nhiều, có cảm giác ấm áp không nói nên lời.
Đột nhiên, Sở Nam sinh ra một loại xúc động rất kỳ quái, không giống lúc thân thể khát cầu làʍ t̠ìиɦ kịch liệt, mà là một loại khát vọng khó nói, giống như phát ra là từ sâu trong linh hồn.
Điều này dẫn đến lúc Vu Hám từ trong phòng bếp đi ra thì thấy ánh mắt Sở Nam nhìn anh cứ kỳ quái sao ấy. Chờ bày đồ ăn đầy bàn xong, Vu Hám mới nhìn cậu, hỏi: “Cùng bạn bè làm xong việc rồi à?”
“Xong rồi.” Sở Nam vẫn chống cằm nhìn anh.
“Mặt anh có gì à?” Vu Hám sờ mặt mình, tò mò hỏi.
Người nào đó nghĩ một đằng nói một nẻo: “Nhìn kỹ thì trên mặt anh toàn chữ, xấu.”
Vu Hám cũng không giận, đối với anh, Sở Nam mới hai mươi mấy tuổi, quá trẻ. Vu Hám trải qua quá nhiều, sống lâu hơn cậu biết bao năm, không thiếu nhất là bao dung, đặc biệt là với bạn giường. Anh chỉ mỉm cười, kéo ghế dựa ra ngồi xuống: “Ăn cơm trước đi, rửa tay chưa?”
“Không vội, anh đến đây đã.”
“Sao thế?” Vu Hám mờ mịt đi đến.
Sở Nam duỗi cổ, môi chạm môi.
Bọn họ đã làm làʍ t̠ìиɦ nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên hôn môi bình thường, Sở Nam tưởng mình sẽ mâu thuẫn, dù gì trước đây cậu là trai thẳng, thẳng tắp.
Hơn nữa, Vu Hám còn xấu, còn là lão già hơn 30 tuổi.
Không được, càng nghĩ càng cảm thấy mình thiệt, vì thế Sở Nam hôn cho đủ, dù cậu chả có kinh nghiệm hôn môi gì, thuần túy chỉ là đang liếʍ môi Vu Hám mà thôi.
Giống con chó nhỏ.
Vu Hám chợt ý thức được điểm vi diệu này, bạn tình là không cần hôn môi, đối với người nào đó, hôn môi thậm chí còn thân mật hơn làʍ t̠ìиɦ.
Vu Hám cứ ngậm miệng khiến Sở Nam không vui: “Vu Hám, hôn em.”
“Sao tự nhiên muốn hôn môi với anh hả?” Vu Hám vuốt tóc sau ót cậu, nhỏ giọng dò hỏi.
“Em muốn hôn thì hôn còn cần lý do gì?”
Sở Nam càng không vui, bạn trai mình muốn hôn lúc nào thì hôn lúc ấy, cᏂị©Ꮒ bao nhiêu lần mà hôn một cái cũng cần lý do à?
Vu Hám không quen nói chuyện tình yêu với người khác, anh có rất nhiều kinh nghiệm làʍ t̠ìиɦ, nhưng tính ra thì chưa yêu đương với ai bao giờ, nên ở phương diện này không nhạy bén, thậm chí là ngu ngốc.
Hơn nữa bản thể của Vu Hám... Rất đẹp, cho nên anh không hề quan tâm khuôn mặt lúc này của mình là dạng gì. Nếu anh soi gương một lần thôi là có thể đủ để biết Sở Nam yêu anh thật.
Nhưng ở trong lòng Vu Hám, anh vẫn siêu cấp đẹp trai, bởi vậy không cảm thấy Sở Nam có thể hôn lên khuôn mặt mình thì có vấn đề gì, chỉ hơi nghi hoặc đỡ ót Sở Nam.
Môi lưỡi giao triền bên nhau phát ra tiếp nước dính nhớp, thậm chí còn to rõ hơn lúc giao hợp, càng khiến cho Sở Nam đỏ mặt.
Phong cách hôn môi của bọn họ giống lúc họ làʍ t̠ìиɦ, đầu tiên là Sở Nam không ngừng khát cầu nhiều hơn, mà Vu Hám sẽ khoan dung vươn đầu lưỡi tùy ý cậu mυ"ŧ vào, rồi sau đó Sở Nam lại muốn lùi bước, nhưng ta lui thì địch tiến, khoang miệng, đầu lưỡi, tất cả của cậu nhanh chóng bị chiếm lĩnh, bị đoạt lấy.
Mãi đến khi không thể hô hấp, mới miễn cưỡng được buông tha.
Sở Nam đã bị hôn cả người mơ màng, chỉ có chỗ nào đó là tinh thần gấp trăm lần. Cậu liếʍ khóe môi, giọng khàn khàn: “Chúng mình làm đi.”
“Thôi đồ ăn lạnh mất.”
“Đồ ăn lạnh thì lại đun.” Sở Nam ngồi lên đùi Vu Hám, cảm giác mông mình đè một cây gậy cứng rắn, cậu híp mắt: “A, con mẹ anh cũng cứng rồi còn gì đây, nhanh lên, làm nhanh có khi đồ ăn vẫn nóng ấy.”
Vu Hám thong thả cầm bát đũa mâm dịch hết sang bên kia cái bàn, sau đó đè Sở Nam trên bàn.
Lúc quần bị lột xuống, cậu còn không kịp phản ứng. Sau đó Vu Hám nhéo cằm cậu, ngón tay thăm dò vào khoang miệng cậu:
“Dịch bôi trơn trong phòng ngủ, hôm nay dùng tạm đi.”
Dùng tạm thế nào?
Cậu mơ mơ màng màng, chỉ cảm thấy ngón tay Vu Hám khuấy đảo trong miệng mình sắc tình muốn chết, rất nhanh thì cậu biết ý của Vu Hám là gì. Ngón tay bị nước miếng ướt nhẹp xoa ấn miệng huyệt cậu, sau đó thử cắm vào.
Sở Nam nằm sấp trên bàn, rõ ràng bọn họ làm rất nhiều lần, nhưng cậu vẫn không nhịn được mặt đỏ tai hồng. Đặc biệt là sau khi Vu Hám thuần thục khuếch trương, làm mặt sau cậu có cảm giác thì cậu vừa hưởng thụ vừa hoài nghi: Sao lão già nhà mình kỹ thuật tốt thế này? Có phải trước khi có mình còn có kinh nghiệm phong phú hơn hay không?
Hoài nghi xong rồi lại tự phỉ nhổ, cảm thấy mình giống mấy “oán phu”, dù là cho người ta ngủ nhưng mình cũng là người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất cơ mà?
Hậu huyệt của "người đàn ông cứng cỏi" bị ngón tay chơi chảy nước, có dịch ruột bôi trơn, cuối cùng đường ruột không còn co chặt ra vào khó khăn nữa. Vu Hám sách súng ra trận, hôm nay làm khuếch trương không lâu lắm nên anh tiến vào còn hơi gian nan, chờ sau khi cắm vào hoàn toàn thì hai người đều thở dài một hơi nhẹ nhõm.
Không biết có phải vì nụ hôn trước đó hay không mà hôm nay, Sở Nam chặt hơn mọi khi, đường ruột ướt nóng mυ"ŧ chặt côn ŧᏂịŧ, thịt non như rắn quấn quanh, nên lúc côn ŧᏂịŧ thọc vào rút ra là có thể đem đến cho Sở Nam kɧoáı ©ảʍ cuồn cuộn.
Đôi tay Vu Hám nắm eo Sở Nam, dù là đàn ông, làn da ở phần eo cũng tương đối non mềm. Bởi vậy khi bị bàn tay thô ráp mang theo vết chai mỏng của Vu Hám bóp eo thì Sở Nam càng có thể thể nghiệm cái loại cảm giác hoàn toàn bị khống chế.
Đôi tay bên hông, côn ŧᏂịŧ trong hậu huyệt, lúc nào cũng đang nhắc nhở cậu bị một người đàn ông khác xâm phạm.
Bị xâm phạm, bị chinh phục, bị đưa lêи đỉиɦ, Vu Hám cho cậu... Là sung sướиɠ không thể chống cự.
Nhưng còn chưa đủ...
Rõ ràng tư thế làm từ phía sau có thể tiến vào sâu hơn, cũng có thể thọc vào rút ra với tần suất nhanh hơn hung ác hơn, mang đến cho cậu nhiều kɧoáı ©ảʍ hơn. Cậu nằm sấp trên bàn, theo Vu Hám chọc rút mà mọi tiếng rêи ɾỉ đều bị đâm phá thành mảnh nhỏ, nhưng còn chưa đủ... Giống như thiếu cái gì đó.
“Để em... Để em xoay người lại... Xoay lại đi...” Sở Nam nói đứt quãng.
Vu Hám ôm cậu lên, lôi kéo ghế dựa, để Sở Nam thành tư thế ngồi trên đùi mình và dựa vào cái bàn.
Đôi tay Sở Nam chống ra sau dựa vào cái bàn, ra sức dùng hậu huyệt phun ra nuốt vào côn ŧᏂịŧ. Nhưng chẳng bao lâu thì cậu mệt mỏi, duỗi tay vòng lấy cổ Vu Hám, cả người dán tiến ngực Vu Hám, thở ra một hơi thỏa mãn.
Trong giây lát ấy, Sở Nam phát hiện một sự thật là mình thích lão già này nhiều hơn mình nghĩ...