Lệ Tư Thừa cưỡng chế chính mình dời ánh mắt đi, khuôn mặt Tô Thiên Từ bỗng chốc phiến hồng, nhanh tay kéo chăn lên che đậy người mình.
Mặc dù đã kết hôn với anh được 5 năm, nhưng hai người họ chân chính sinh hoạt vợ chồng thì chỉ có một lần.
Mà một lần kia… vẫn là do Đường Mộng Dĩnh hạ dược mới thành công
Từ đó về sau, Lệ Tư Thừa liền coi cô là virus, đừng nói chạm vào một chút, ngay cả cùng cô ngủ một phòng cũng không muốn
Giờ phút này lại trần trụi trước mặt anh, trên mặt Tô Thiên Từ đỏ đến nhỏ ra máụ
“Buông tôi ra, Lệ Tư Thừa Tôi xấu xí như này mà anh cũng nuốt trôi được à, không lẽ Đường Mộng Dĩnh không thỏa mãn anh sao?” Tô Thiên Từ nổi giận.
Đường Mộng Dĩnh?
“Hóa ra cô còn biết mình lớn lên rất xấu ” Lệ Tư Thừa cười lạnh, ánh mắt rơi khỏi đôi mắt vừa thông minh vừa hoảng sợ của cô, dưới chiếc mũi xinh xắn là đôi môi hơi hé mở, căng mọng ẩm ướt khiến người ta dễ dàng liên tưởng đến một từ thích hợp để hôn.
Hầu kết căng thẳng, Lệ Tư Thừa nhìn chằm chằm vào môi cô, ánh mắt của anh càng trở nên mịt mờ.
Trong lòng Tô Thiên Từ cảm thấy bị sỉ nhục, nếu không phải Đường Mộng Dĩnh thì sao cô có thể bị hủy dung chứ?
“Buông ra ” Tô Thiên Từ vừa động thân thể, Lệ Tư Thừa liền nhịn không được kêu lên một tiếng.
“Đừng nhúc nhích ” Lệ Tư Thừa gầm nhẹ.
“A…” Tô Thiên Từ khinh thường cười lạnh, “Muốn phụ nữ thì đi mà tìm Đường Mộng Dĩnh, tôi xấu thế này mà anh cũng muốn. Lệ Tư Thừa, khẩu vị của anh cũng quá mặn rồi đó ”
Nói xong, trong lòng không khỏi cảm thấy chua xót, Tô Thiên Từ không nhịn được liền đỏ mắt.
Nhiều năm như vậy, mọi thứ của cô đều không bằng Đường Mộng Dĩnh, cái gì của cô ta cũng tốt hơn cô, giỏi hơn cô. Cô ta như tiên tử giáng trần, còn cô thì như hạt cát bụi bặm.
Cảm giác yêu thế như vậy thật không dễ chịu
Con ngươi của Lệ Tư Thừa càng trở nên u ám, anh nắm lấy tay cô, kéo xuống đè dưới thân, “Sao tôi phải đi tìm Đường Mộng Dĩnh, tôi có có vợ hợp pháp để làm gì chứ?”
Tô Thiên Từ ngẩn ra, mở to mắt nhùn.
Vợ hợp pháp?
Lệ Tư Thừa nhìn biểu tình của cô, có chút tàn nhẫn mà cười lạnh một tiếng, “Ông nội bắt tôi đi lấy giấy hôn thú với cô, còn không phải muốn tôi làm chuyện này với cô sao? Hao hết tâm tư rốt cuộc cũng hạ dược được tôi, bây giờ lại có điệu bộ này? Hử?”
“Tôi không có ” Tô Thiên Từ nổi giận.
Lệ Tư Thừa giống như không nghe thấy, bàn tay to siết chặt lấy cằm cô nâng lên, “Biết vợ hợp pháp là gì không?”
Tô Thiên Từ nhìn anh, không nói gì.
“Công cụ phát tiết danh chính ngôn thuận.” Bắt lấy cằm của cô, Lệ Tư Thừa liền hôn xuống, Tô Thiên Từ mở to hai mắt nhìn, liều mạng giãy giụa.
Công cụ phát tiết danh chính ngôn thuận?
Tô Thiên Từ giãy giụa không ngừng, cô dùng sức đẩy anh ra, hô to “Lệ Tư Thừa, chúng ta đã ly hôn, anh như vậy xem như cưỡng gian ”
Lệ Tư Thừa liền dừng động tác lại, con ngươi thâm thúy có chút nghi hoặc, đỉnh lông mày vặn vẹo kéo thành một chữ xuyên 川.
Ly hôn?