Ngay lúc cô chuẩn bị duỗi tay định lấy chiếc váy đó thì cách đó không xa đã truyền đến một thanh âm bén nhọn của một cô gái, "Này, không được sờ loạn, chiếc váy này rất quý đó "
Tô Thiên Từ quay đầu nhìn lại, thì ra là một cô nhân viên bán hàng, đang đi về phía cô, vẻ mặt không mấy vui vẻ "Cô có biết chiếc váy này bao nhiêu tiền không, mà dám sờ loạn, chẳng may mà làm hỏng thì phải làm sao?"
Lời nói tràn ngập sự khinh thường, Tô Thiên Từ hỏi lại "Trong tiệm các cô không cho khách hàng thử quần áo?"
"Nếu cô mua nổi thì đương nhiên có thể thử." Nhân viên bán hàng khinh thường đáp, liếc mắt nhìn thứ quần áo giá rẻ tiền trên người cô, giọng điệu khó chịu nói "Vị tiểu thư này, thật ngại quá, mong cô rời đi cho, chúng tôi không tiễn."
Tô Thiên Từ nhìn về phía nhóm nhân viên trong cửa hàng, cảm giác có chút không thể hiểu được, hỏi "Các cô thường đối đãi với khách hàng như vậy sao?"
Nghe thấy lời này, người nhân viên kia cười càng thêm kỳ quái, như nhìn phải thứ gì rất đáng chê cười, "Nếu cô mua nổi, đương nhiên sẽ là khách hàng của chúng tôi."
Ý tứ rõ ràng muốn nói cô mua không nổi.
Tô Thiên Từ mỉm cười, đang muốn mở miệng, bỗng nhiên có hai bóng dáng sóng vai đi đến.
"Tình huống gì thế này, chẳng lẽ là không đủ khả năng để mua?"
Giọng của người phụ nữ hơi chanh chua, người tiến vào chính là một đôi nam nữ.
Người đàn ông cao lớn, người phụ nữ cao quý.
Lúc họ đi vào, khuôn mặt của đám nhân viên bán hàng đột nhiên thay đổi, duy trì gương mặt tươi cười, hô một tiếng "Liễu tiểu thư, cô tới rồi."
Tô Thiên Từ cũng có chút kinh ngạc.
Nếu cô nhớ không lầm thì Liễu An An là con gái của em trai Đường phu nhân nhân, cũng chính là em họ của Đường Mộng Dĩnh, và cũng là đối thủ lớn nhất của cô khi cô ở trường.
Gia đình Liễu An An ban đầu rất nghèo, nhờ sự thành công của Đường phu nhân mà nhà mẹ đẻ bà ta cũng theo đó mà trở thành một nhà giàu mới nổi.
Nhưng người đàn ông đứng bên cạnh Liễu An An, chính là mối tình đầu của cô lúc còn nhỏ, tên là Phó Lãnh Băng, cái tên thật hợp với cái danh xưng nam thần của anh ta.
Khuôn mặt đẹp trai thì không nói nhưng nhà lại có rất nhiều tiền.
Nhìn Phó Lãnh Băng, Tô Thiên Tử có chút hoảng hốt, thời gian thấm thoát trôi đi, không ngờ côcòn có thể gặp lại mối tình đầu năm đó, nhưng mà giờ phút này, cô đã hoàn toàn không còn cảm giác gì cả.
Tuy nhiên cô lại nhớ rõ, Liễu An An kết hôn với một gã trung niên giàu có, chỉ vì sinh được một thằng con trai mà có mấy ngàn vạn trong tay, không ngờ hai người này còn thông đồng ở bên nhaụ
Nghe được nhân viên bán hàng nói, Liễu An An cao cao tại thượng lên tiếng, giống như vô cùng hài lòng với sự nịnh hót của bọn họ, ngay sau đó ánh mắt rơi xuống trên người Tô Thiên Từ, vẻ mặt kinh ngạc " y da, đây không phải là hoa khôi của trường chúng ta sao? Cô cũng tới đây để mua quần áo à?"
Nhân viên bán hàng bày ra khuôn mặt tươi cười, vẻ mặt lấy lòng nói "Liễu tiểu thư biết người này sao?"
Liễu An An cười châm biếm, "Có thể không quen biết sao? Lúc học cấp 3, trực tiếp từ một học sinh bình thường vượt qua bài kiểm tra thi đậu vào trường đại học danh tiếng, là một người vô cùng nổi tiếng trong trường của tôi, anh nói xem, có đúng không Lãnh Băng?"
Phó Lãnh Băng nhíu mày, nhìn Tô Thiên Tử đang đứng trước mặt mình, dường như không giống với trong ấn tượng của anh ta.
Tô Thiên Tử bây giờ, cánh mũi thẳng tắp, mắt hạnh to tròn trong veo, tóc đen tuỳ ý xõa trên vai, kiểu tóc đơn giản nhưng lại khiến cho khuôn mặt cô trở nên tinh tế hơn và quyến rũ hơn rất nhiềụ
Lúc Tô Thiên Từ còn là hoa khôi của trường cấp 3 thì cô đã là một thiếu nữ nổi loạn điển hình, quần áo, kiểu tóc đều mang phong cách cá tính, năng động. Còn bây giờ thì ngày càng trổ mã, xinh đẹp yêu kiều khiến người ta không thể rời mắt.
Nhân viên bán hàng nghe Liễu An An nói vậy, vẻ mặt liền hiểu rõ, đối với Tô Thiên Từ càng mất kiên nhẫn, xua tay nói "Đi nhanh đi, nếu cô không đi, tôi sẽ gọi bảo vệ tới đó "
Tô Thiên Tử cười lạnh một tiếng, móc từ trong túi xách ra một tấm thẻ màu đen "Thế này còn chưa đủ sao?"
Vốn dĩ nhân viên đang muốn cười châm chọc thì lại nhìn thấy tấm thẻ màu đen kia, liền lập tức im bặt, không thốt nên lời. Đoạt lấy tấm thẻ đen trên tay Tô Thiên Tử, nhìn kỹ một chút, nhân viên bán hàng mới hốt hoảng nói "Đây thực sự là..."