Kha Tiểu Hạ lại ngã trở về, lần này vị trí còn rất tốt, miệng của cô chủ động áp vào môi anh.
“Kẹt…” Cửa phòng đột nhiên mở ra.
Cao phú soái có phẩm vị đặc biệt.
Là Đổng Như, bạn tốt của Kha Tiểu Hạ và con trai Kha Đậu Đỏ của cô. Một tay Đổng Như xách ba lô nhỏ, một tay dắt bạn nhỏ Kha Đậu Đỏ, dáng vẻ Kha Đậu Đỏ giống như không vui, mà sắc mặt Đổng Như cũng không dễ nhìn. Dĩ nhiên, khi hai người nhìn thấy đôi nam nữ trên ghế sofa, vẻ mặt hai người đều giống nhau.
Đều trợn mắt há mồm!
Kha Tiểu Hạ nhìn bọn họ, rất bình tĩnh quay đầu chào hỏi: “Các người về rồi?”
Đổng Như kịp thời phản ứng, cô ấy ném Kha Đậu Đỏ ở một bên, thuận tay để ba lô của cậu bé ở trên chiếc bàn nhỏ gần cửa ra vào, cô ấy biết Kha Tiểu Hạ sinh bệnh, lại phát hiện đứa con trai bất hiếu Kha Đậu Đỏ này, thế mà bỏ mẹ mình ở lại chạy đến chỗ cô ấy, cô ấy nổi giận đùng đùng đưa cậu bé về, không nghĩ tới vừa vào cửa liền nhìn thấy cảnh hương diễm này.
Trong lúc nhất thời bầu không khí trong phòng vô cùng quái dị, Kha Tiểu Hạ nhìn thấy Đổng Như lúng túng đứng đó, lúc này mới phản ứng được.
Cô không thể đi xuống, Cố Tử Kì có lòng tốt giữ eo cô, giúp cô ngồi dậy, nở nụ cười yêu nghiệt, anh nhéo mặt Kha Tiểu Hạ: “Anh đi trước, em ngã bệnh thì nghỉ ngơi cho tôi, hôm nào anh sẽ tới thăm em.”
Đổng Như đứng ở cửa, người lảo đảo, đứng không vững còn Kha Tiểu Hạ thì ngã thẳng từ trên ghế sofa xuống đất!
Đổng Như ngây người nhìn Cố Tử Kì điềm nhiên mở cửa rời đi.
“Kha Tiểu Hạ! Tình huống này là như thế nào!” Đổng Như quát to.
Kha Tiểu Hạ không hiểu: “Là sao?”
“Cậu….Và người đàn ông kia….Các người ở phòng khách….” Đổng Như nói không rõ ràng.
Kha Tiểu Hạ quấn chăn bông lên người: “Ai nha, không như các người thấy đâu, tôi và anh ta không có gì cả!”
“Cái gì cũng không có?” Đổng Như nói: “Người ta tự mình đến cửa chăm sóc cho cậu, vừa rồi con…. Kha Tiểu Hạ, cậu còn nói không có gì, đến con của cậu còn không tin huống chi là mình!”
Kha Tiểu Hạ thở dài, keo Đổng Như qua, để cho cô ấy bình tĩnh một chút, rồi kể lại rõ ràng mọi chuyện với Cố Tử Kì cho cô ấy nghe. Đổng Như nghe Kha Tiểu Hạ kể chuyện, thỉnh thoảng nhíu mày, thỉnh thoảng kinh ngạc kêu to.
Sau khi kể xong, Đổng Như cảm thán: “Kha Tiểu Hạ, câu và Cố Tử Kì rất có duyên phận!!”
“Đó là nghiệt duyên!” Kha Tiểu Hạ sửa lại.
“Lốp xe thì sao? Rốt cuộc Cố Tử Kì muốn cậu bồi thường như thế nào? Không phải là lấy thân báo đáp chứ?” Đổng Như hỏi.
Kha Tiểu Hạ liếc mắt nhìn cô ấy: “Mình có tài có đức gì mà lấy thân báo đáp anh ta? Mình đã là mẹ của một đứa bé, căn bản không còn là một cô nhóc, làm sao anh ta có thể để một người tàn hoa bại liễu như mình lấy thân báo đáp anh ta? Cho nên có lẽ anh ta muốn ngủ với mình!” Nếu không sao phải đối tốt với cô như thế.
Biết rõ cô là Kha Tiểu Hạ còn đưa ăn đưa uống.
“Phụt!” Đổng Như cầm một bát cháo hải sản mà Kha Tiểu Hạ không có ăn, vừa bỏ vào trong miệng liền phun ra, cô ấy đánh giá Kha Tiểu Hạ, cuối cùng nói: “Mình cảm thấy khả năng này không lớn.”
“Cô Đổng, dù sao minh cũng là phụ nữ. Nếu như anh ta không có ý gì với mình làm sao không lập tức để cho mình bồi thường tiền! Cho dù biết mình không bồi thường nổi, cũng không cần mang đồ ăn ngon đến cho mình!” Kha Tiểu Hạ nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy Cố Tử Kì muốn cái đó.
Nghe Kha Tiểu Hạ nói như thế, Đổng Như cũng cảm thấy có lý: “Qủa nhiên cao phú soái có phẩm vị đặc biệt!”
Bắt đầu ưa thích phụ nữ có con nhỏ.
“Cái đó gọi là tâm lý biến thái!”
“Thật ra Kha Tiểu Hạ, ngoại trừ khuyết điểm mà cậu nói, Cố Tử Kì cũng coi như không tệ, có tiền, lại đẹp trai, chính là một cao phú soái điển hình! Cùng anh ta làm chuyện đó, nhất định cậu sẽ không thua thiệt! Cậu cũng không phải hoàng hoa khuê nữ, cậu nên nhận rõ vị trí của mình, câu là mẹ của một đứa nhỏ ba tuổi đó!”
An tâm đi thôi.
Kha Tiểu Hạ đem tất cả tiền tiết kiệm lấy ra, cô thậm chí còn đập con lợn tiết kiệm của Kha Đậu Đỏ ra, thế nhưng ngay cả số lẻ của 200 vạn, bọn họ cũng không có.
Kha Tiểu Hạ đang cố gắng tìm từng xu lẻ, mà Kha Đậu Đỏ đang ngồi dưới đất, cố gắng chắp vá con lợn tiết kiệm.
Kha Tiểu Hạ nhìn cậu bé rồi nói: “Nó tồn tại lâu như thế là để chờ đến ngày hôm nay, Kha Đậu Đỏ, con để nó an tâm ra đi, qua giúp mẹ đếm tiền xu, ai ôi, con vậy mà giữ không ít tiền riêng.”
Đậu Đỏ nhìn Kha Tiểu Hạ một chút: “Đây là món quà đầu tiên mẹ tặng con, mẹ cứ như thế mà đập vỡ.”
Kha Tiểu Hạ ngẩn người, nhìn con lợn tiết kiệm bị vỡ dưới đất, mờ hồ có hình dáng con Pikachu màu vàng. Thật ra lúc ở thời Kha Tiểu Hạ, vẫn rất thịnh hành Pikachu, thế nhưng cô không hiểu vì sao con cô lại thích con Pikachu không còn thịnh hành nữa.
Nếu như kể từ khi Kha Đậu Đỏ có trí nhớ đến nay, con Pikachu này là món quà đầu tiên mà cô dành cho cậu bé, thì đó là thứ rất có ý nghĩa, nhưng làm sao cô lại không cảm thấy bốn chữ ý nghĩ kỉ niệm này không có liên quan tới con trai cô.
Cho nên, Kha Tiểu Hạ an ủi: “Thật ra con nhớ lầm, món quà đầu tiên mẹ tặng cho con không phải là cái này.
Kha Đậu Đỏ nhìn cô: “Đó là cái gì?”
Kha Tiểu Hạ nói: “Dĩ nhiên chính là thế giới này, mẹ sinh con ra, đưa toàn bộ thế giới này cho con!”
Đậu Đỏ rất khinh bỉ cô: “Kha Tiểu Hạ, mẹ cảm thấy con ngốc sao? Cách nói này của mẹ thật sự rất vô lại.”
“Nhưng con không thể không thừa nhận, đó là món quà quý gia nhất!” Kha Tiểu Hạ cảm thấy lời nói của mình rất có văn hóa.
Kha Đậu Đỏ hừ hừ hai tiếng, liền nhặt những mảnh vỡ để vào trọng một chiếc hộp giấy, đặt ở trong phòng ngủ, sau đó mới ra giúp mẹ đếm tiền xu.
Kha Đậu Đỏ oán trách: “Mẹ, con đã sớm nói cho mẹ biết, chiếc xe đó không thể động, cho dù bán con cũng không trả nổi.”
Kha Tiểu Hạ hỏi: “Kha Đậu Đỏ, mẹ nuôi lớn con bằng từng này, con sớm báo đáp mẹ, để mẹ bán con đi, mẹ liền có tiền trả rồi!”