Kha Tiểu Hạ mở to hai mắt, cô rất muốn khóc, oán thâm cũng không được sao?
“Không, không, tôi phải đi…Con trai tôi ở nhà chờ tôi.” Kha Tiểu Hạ cảm thấy mình uất ức, bị người bắt nạt như thế, vậy mà một chút phản kháng cũng không có!
Không đợi Cố Tử Kì trả lời, cô trực tiếp xông ra, tóc tai bù xù chạy trối chết...
………….
Kha Tiểu Hạ quả thực liều mạng chạy, một đường chạy thẳng về nhà, thậm chí cô không rảnh để ý những người đi đường kinh ngạc nhìn cô chạy điên cuồng, một mạch chạy lên lầu, cô đóng cửa lại, cảm thấy sắp không thở nổi.
Trong đầu là hình ảnh Cố Tử Kì bắt nạt cô, cô buồn nôn chết mất, nghĩ đến Cố Tử Kì, cô hận không thể nhét mình vào kẽ đất, ngay cả một tiếng cũng không dám phản khảng! Thật sự là không có mặt mũi làm người.
May mà lúc ấy trong nhà vệ sinh tối đen, nếu không cô thật muốn kéo Cố Tử Kì cùng cô xuống bồn cầu. Mấy ngày này, không biết cô gặp xui gì, mọi chuyện không thuận, còn gặp phải tiện nam.
“Mẹ!” Đậu Đỏ nghe thấy động tĩnh liền đi tới, nhìn thấy dáng vẻ đầu tóc rối bởi của Kha Tiểu Hạ, cậu bé nhíu mày: “Mẹ, xảy ra chuyện gì thế? Có người bắt nạt mẹ sao?”
Kha Tiểu Hạ rót cho mình một cốc nước, lại rót cho Kha Đậu Đỏ một cốc nước, sau khi uống xong, cô mới cảm thấy cuối cùng nhịp tim cũng thuộc về cô, cô thiếu chút nữa đã không thở được!
Nhìn thấy dáng vẻ lo lắng của Đậu Đỏ, Kha Tiểu Hạ mới tâm bình khí hòa nói: “Không, hôm nay mẹ tan làm muộn, đi đường buổi tối mẹ có chút sợ hãi nên chạy thẳng về nhà.”
“Phải không?” Dáng vẻ Đậu Đỏ giống như chất vất.
“Đúng là như thế!” Kha Tiểu Hạ vỗ ngực nói: “Con nhìn dáng người mẹ xem, cởi quần áo ra người ta còn cảm thấy chướng mắt ấy chứ.”
Đậu Đỏ cảm thấy có lý, cũng không hỏi thêm: “Mẹ, vậy con đi ngủ.”
Nhìn thấy Kha Đậu Đỏ vào phòng, Kha Tiểu Hạ mới thở ra một hơi, cô không cách nào quên đi cảnh tượng trong nhà vệ sinh, lửa giận trong lòng cô không ngừng thiêu đốt, vừa nhắc đến cái tên Cố Tử Kì cô liền buồn nôn.
Càng nghĩ càng buôn nôn, nôn đến dạ dày đều đau rồi! Đến mức mấy ngày liên tiếp đều đau dạ dày, không có tinh thần đi làm, cô còn đang lo lắng không biết Cố Tử Kì có khiếu nại cô với công ty không, đi vào nhà vệ sinh cũng là do Cố Tử Kì kéo cô vào!
Kha Tiểu Hạ không ngừng lắc đầu, quên đi, quên đi! Không thể nhớ đến chuyện xấu xí này, giống như đêm ở quán bar. Dù sao cũng không báo được thù, nhớ kỹ cũng chỉ làm cho chính mình thêm khó chịu.
Buổi sáng đi qua quán hải sản, cô tinh mắt nhìn thấy một chiếc Lamborghini đỗ ở đó. Kha Tiểu Hạ liếc mắt một cái liền nhận ra đó là xe của Cố Tử Kì, biển số xe chính là ba con số 8, thật dễ dàng nhận ra!
“Thật đúng là ba con tám!” Kha Tiểu Hạ không nhịn được mà mắng chửi, trong đầu liền hiện lên suy nghĩ trả thù.
Tên xấu xa này, cô không giết được anh thì giết xe của anh! Nếu không báo thù, cô không chịu được! Thù này không báo không phải là Kha Tiểu Hạ.
Bị bắt.
Suy nghĩ vừa lóe lên trong đầu, Kha Tiểu Hạ liền đi thực hiện. Từ trong túi. Kha Tiểu Hạ lấy ra một chiếc kéo. Cô nhìn xung quanh, thấy bốn phía không có ai liền ngồi xổm xuống, lấy kéo đâm vào lốp xe, giống như coi lốp xe thành Cố Tử Kì!
“Xì xì!”, cô nghe được tiếng lốp xe xì hơi, Kha Tiểu Hạ cảm thấy thật vui vẻ.
“Cô làm gì.” Sau lưng đột nhiên truyền đến một giọng nói.
Kha Tiểu Hạ đang thoải mái, lập tức đầu óc trở nên hỗn độn, cả người cô cứng ngắc không dám xoay người, cô đây là….bị bắt!
Sẽ không xui xẻo như vậy chứ! Rõ ràng là bốn phía vắng lặng.
“Cô có biết chiếc xe này bao nhiêu tiền không.” Người phía sau không nhanh không chậm hỏi.
Kha Đậu Đỏ nói, cho dù cô có đem bán Kha Đậu Đỏ đi cũng không mua nổi chiếc xe này! Đây là bị bắt tại ngay tại trận, nếu như bắt cô bồi thường tiền, cho dù bán cô cũng không đủ.
Kha Tiểu Hạ vô thức che mặt mình đi, không thể để cho đối phương nhìn thấy mặt mình, tuyệt đối không thể.
Cô quảng túi lại rồi chạy thẳng, nhưng lại cảm giác trước mặt mình có thứ gì đó, cho nên cô phanh lại, liền vao vào một người, cô lảo đảo một chút, cả người không đứng vững, ngã ngồi xuống đường.
“Làm hỏng xe tôi liền muốn đi?” Người kia đi lên nhìn Kha Tiểu Hạ.
Xe anh? Kha Tiểu Hạ muốn khóc, cô sẽ không xui xẻo đến mức đụng phải oan gia Cố Tử Kì chứ? Kha Tiểu Hạ cẩn thận ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông trước mắt, Kha Tiểu Hạ thật muốn ngất đi, là Cố Tử Kì!
“Tôi… Tôi không cẩn thận….” Kha Tiểu Hạ lập tức nói.
“Cô cho rằng tôi mù hay sao, còn dám nói dối.” Cố Tử Kì bắt được cổ tay Kha Tiểu Hạ, dắt cô đến trước mặt mình, cầm lấy cái kéo trên tay cô: “Che mặt làm gì, tang chứng đều lấy được còn dám chống chế! Cô đi theo tôi đến sở cảnh sát.”
“Đúng!” Đã có nhiều suy nghĩ hiện lên trong đầu cô, Cố Tử Kì chưa thấy qua dung mạo cô, không biết cô là Kha Tiểu Hạ, cô lại cứ che như thế, ngộ nhỡ để anh nhận ra mình, chẳng phải là nguy rồi! Vốn dĩ anh và cô có thù, anh lại là khách hàng lớn của tập đoàn PL!
Tổng giám đốc và giám đốc Ngải đều cung kính với anh, nếu như anh khiếu nại, nhất định cô sẽ mất đi công việc này.
Kha Tiểu Hạ làm sao cũng cảm thấy không thể để cho anh biết cô là Kha Tiểu Hạ! Cho nên cô không quan tâm, ngẩng mặt lên đối diện với Cố Tử Kì.
“Tiên sinh, anh tha thứ cho tôi một lần đi! Thật ra tôi thất tình, bạn trai tôi bị bạn than cướp đi, cho nên tâm trạng tôi không tốt! Hôm nay tôi vừa đi phá thai, tôi thật sự quá thảm rồi, cho nên…” Kha Tiểu Hạ ngây ngẩn cả người, cô không nói được nữa, bởi vì người đàn ông trước mặt cô đang nhìn chằm chằm cô, ngây ngẩng cả người.
Có phải do ánh đèn quá mờ, chiếu lên mặt cô khiến cô trở nên dọa người, hay là chuyện xưa của cô thực sự khiến cho người ta đồng tình, Cố Tử Kì làm sao lại nhìn chằm chằm cô mà không có phản ứng gì.
Lúc này có rất nhiều người đang vây xem, nghe được những lời Kha Tiểu Hạ nói đều cảm thấy cô quá đáng thương, khó trách nhất thời hạ giận mà đi đâm lốp xe của người ta, nhưng cái xe này cũng quá đắt tiền rồi!
Kha Tiểu Hạ nghi ngờ Cố Tử Kì cảm động, cho nên càng khóc lóc nói: “Thật sự tôi quá thảm rồi, bạn thân của tôi mang thai con của bạn trai tôi, hiện tại đang nằm trong ngực bạn trai tôi, mà tôi mới vừa phá thai…”
“Đủ rồi!” Cố Tử Kì đột nhiên bắt lấy cổ tay cô, lạnh lùng hỏi: “Cô tên là gì?”
Anh hỏi tên cô, dĩ nhiên là để bồi thường, Kha Tiểu Hạ nghĩ như thế.
Cho nên cô nói dối: “Hạ Tiểu Khả, tôi tên là Hạ Tiểu Khả.” Là đảo tên của Kha Tiểu Hạ.
“Hạ Tiểu Khả…” Cố Tử Kì lẩm bẩm lại cái tên này, giống như đang nỗ lực nhớ lại cái tên này.