Thang máy vừa mới mở ra, anh liếc thấy Diệp Tinh Bắc đứng ở trước bàn.
Bắc phương có một giai nhân, di thế mà độc lập.
Nhất Cố Khuynh Nhân Thành, Cố Khuynh Nhân Quốc.
Diệp Tinh Bắc khuynh quốc khuynh thành đứng ở nơi đó, giống như một cực quang đẹp mắt, đẹp khiến người ta hoa mắt thần mê.
"Bắc Bắc!" Diệp Tinh Ly ba chân bốn cẳng tiến lên, đồng loạt bắt được cánh tay Diệp Tinh Bắc , trên dưới đánh giá: "Như thế nào? Có bị thương chỗ nào không? Cha mẹ kế có coi thường em không?"
Diệp Tinh Bắc tránh tay anh ra, lắc đầu: "Không có."
Trái lại cha mẹ kế của cô không coi thường cô, liền là cả đêm qua, gà mẹ biến vịt, cô êm đẹp biến thành "Thiếu phu nhân nhà họ Cố " .
Thật đáng giận, danh phận đã định, trong sạch cũng không có.
Nghĩ đến vết máu trên khăn trải giường kia, lục phủ ngũ tạng cô liền đau đến lợi hại.
Sắc mặt cô thật sự không tốt, Diệp Tinh Ly nghiến răng nghiến lợi "Những người đó nhà họ Giang khẳng định coi thường em rồi! Bắc Bắc, em đừng chịu đựng nữa, đi, anh ba trút giận cho em!"
Anh bắt lấy tay Diệp Tinh Bắc, xoay người đi ra ngoài, muốn đi tìm người nhà họ Giang tính sổ.
Diệp Tinh Bắc túm chặt anh "Thôi, sau này hãy nói, việc công quan trọng hơn."
Lần này Diệp Tinh Bắc về Giang Thành, không chỉ vì việc riêng, còn có việc công.
Tháng trước, tổng giám công ty Tinh Cung ở Giang Thành tạm rời cương vị công tác, vẫn chưa tìm được người thích hợp.
Nếu quyết định về Giang Thành, cô hướng tổng giám đốc quốc tế Tinh Cung Diệp Tinh Lan thảo luận vị trí này.
Làm có "Thần âm nhạc" xưng là thiên tài sáng tác.
Cây tiền lớn nhất Tinh Cung làm tổng giám công ty Tinh Cung ở Giang Thành dư dả.
Tuần trước bên trong bưu kiện đã tuyên bố hôm nay cô sẽ tới công ty nhậm chức, cùng người phụ trách ngành gặp mặt, cô không thể ngày đầu tiên đi làm liền trốn việc.
"Được " Diệp Tinh Ly gật đầu, nắm ở bờ vai cô: "Trước tiên anh đưa em đi dạo, sau đó đưa em đi xem nơi làm việc."
Anh chỉ mong sao Diệp Tinh Bắc khẩn trương nhận việc, như vậy anh có thể làm ông chủ vung tay, đi chung quanh ung dung tự tại rồi.
Anh mang theo Diệp Tinh Bắc đi ra ngoài, Diệp Tinh Bắc nghiêng đầu nhìn anh hỏi: "Anh ba, Tiểu Thụ đâu?"
Tiểu Thụ là quý danh của Diệp Dập Dương, liền là đứa bé năm đó bị Bạch Mộng Loan nhét vào trong ngực cô, làm hại Diệp Tinh Bắc bị đuổi ra khỏi nhà họ Giang.
Năm năm trước, đứa bé mới có mấy tháng, bị Bạch Mộng Nhàn nhét vào trong lòng cô.
Bạch Mộng Loan nhảy lên xe chạy, Diệp Tinh Bắc không đuổi theo.
Cô ôm đứa bé kia tìm Bạch Mộng Loan hai ngày, Bạch Mộng Loan giống như bốc hơi, không thấy bóng người.
Về sau, nhà họ Giang bởi vì đứa bé kia, nói xấu cuộc sống của cô, cùng đàn ông hoang kết hợp sinh ra dã chủng, mắng cô bại hoại thanh danh nhà họ Giang, đuổi cố ra khỏi nhà họ Giang.
Cô nghĩ muốn đem đứa bé kia đưa đến viện phúc lợi, nhưng không biết vì cái gì, cô không nỡ, rõ ràng đã ôm đứa bé đến cửa việc phúc lợi, cô lại ôm trở về.
Về sau, duyên phận cô được anh cả Diệp Tinh Lan cứu.
Diệp Tinh Lan đem cô và đứa bé kia mang tới nước ngoài, dốc lòng chăm sóc.
2: Thiên tài nhi đồng Tiểu Thụ
Cô ở nhà họ Giang, gọi là Giang Tư Bắc.
Sau khi được Diệp Tinh Lan cứu, Diệp Tinh Lan sửa lại tên cho cô, gọi là Diệp Tinh Bắc.
Cô gọi đứa bé là Diệp Dập Dương, tên húy là Tiểu Thụ, làm thủ tục nhận con nuôi.
Năm năm trước, cô mười sáu tuổi.
Tiểu nha đầu mười sáu tuổi, làm mẹ của một đứa trẻ mới chào đời, lúc đó nghĩ đến gian khổ cùng bối rối.
May mà, cô có anh cả, anh ba giúp đỡ, thiếu ăn thật khổ.
Tiểu Thụ với những đứa trẻ khác cũng không giống, từ nhỏ đặc biệt trưởng thành sớm, đặc biệt thông minh.
Anh ba có lần chợt có ý nghĩ mang theo Tiểu Thụ đi kiểm tra chỉ số thông minh, chuyên gia nói Tiểu Thụ là thiên tài nhi đồng hiếm có, hai mắt nhìn Tiểu Thụ phát sáng, hận không thể đem Tiểu Thụ giữ lại làm nghiên cứu.
Anh ba mang theo Tiểu Thụ từ sở nghiên cứu đi về vẫn thần bí lẩm nhẩm, liên tiếp nhắc với cô, khiến cho cô xem trọng Tiểu Thụ, ngàn lần đừng cho sở nghiên cứu đem Tiểu Thi đi phân tích nghiên cứu.
Diệp Tinh Bắc ngay lúc đó biểu tình là như vậy: "..."
Anh ba nhà cô không hổ là anh ba, đặc điểm lớn nhất liền là ..."Anh" .
Nghe Diệp Tinh Bắc nhắc tới Tiểu Thụ, trên mặt Diệp Tinh Ly tươi cười càng sáng lạn vài phần: "Anh đưa Tiểu Thụ tìm trường tiểu học, đưa thằng bé đến trường, lớp ba...!"
Diệp Tinh Ly đắc ý vươn ba ngón tay ra, dung nhan vô cùng đẹp trai cùng nụ cười rực rỡ, có thể làm mắt người ta mù quáng.
"..." Diệp Tinh Bắc bất đắc dĩ: "Anh ba, Tiểu Thụ mới năm tuổi, anh chỉ vì cái trước mắt rồi !"