Các cô sợ cô thay thế vị trí bọn họ.
Cho nên, khi suy đoán là ai đổi đi chocolate dự phòng của cô, tên hai người bọn họ, liền xâm nhập vào đầu cô trước.
Đương nhiên, này chỉ là cô suy đoán mà thôi.
Đừng nói căn bản không có chứng cứ, cho dù có chứng cứ, đây cũng là gia việc xấu trong nhà cô, nàng tuyệt đối sẽ không nói cho bất luận người ngoài nào.
Cho nên, Cố Quân Trục hỏi chuyện, cô làm bộ không nghe, không nói một lời.
Cố Quân Trục ngoắc ngoắc khóe môi, cũng không truy vấn, nhìn ngoài cửa sổ: "Tới rồi.”
Anh thu hồi ánh mắt, tầm mắt quét qua ngực Diệp Tinh Bắc một vòng, ý vị thâm trường: "Cô nên sửa sang lại quần áo một chút nhỉ?”
Diệp Tinh Bắc nhìn theo tầm mắt anh, sắc mặt tức khắc bạo hồng, đột nhiên che lại ngực, xoay người sang chỗ khác, ngón tay run rẩy gài dây thắt ở ngực, xoay người sang chỗ khác, hung hăng véo cổ Cố Quân Trục: “Anh cái đồ lưu manh lưu manh đại lưu manh!”
Lại thừa dịp lúc cô thần chí không rõ, cởi nút thắt của cô, cô cứ như vậy trắng trợn lộ một nửa thỏ con của cô.
Thật là mắc cỡ chết người!
Cô xấu hổ đến mức trên mặt năng sắp bốc khói, hận không thể đào khe đất chui vào.
Cố Quân Trục buồn cười, kéo tay cô ra, nghiêm trang nói: “Không trách tôi, là cô cột không chắc, lúc tôi hô hấp nhân tạo cho cô, ấn chỗ trái tim cô, ấn vài cái, nó tự tuột ra, ta có thể thề, tuyệt đối không phải tôi cởi!”
Diệp Tinh Bắc: “……”
Ấn, ấn, ấn trái tim?
Trái tim không phải kề sát thỏ con sao?
Chỗ này chẳng những bị anh nhìn, còn sờ soạng!
Diệp Tinh Bắc xấu hổ và giận dữ muốn chết, đột nhiên nhào qua, đè anh ở trên ghế sau ô tô, dùng sức bóp chặt cổ anh: “Too bóp chết anh, anh đồ đại lưu manh!”
Cố Quân Trục bắt lấy cổ tay cô, dùng sức nhịn cười, vẻ mặt chính khí nói: “Diệp đại tổng giám, mặc kệ là hôn miệng cô, hay là ấn ngực cô, tôi đều là vì hô hấp nhân tạo cho cô, vì cứu mạng cô! Tôi là thanh niên tốt của xã hội chủ nghĩa, làm việc tốt không cầu hồi báo, tôi cũng không cần cô tích thủy chi ân dũng tuyền tương báo, nhưng cô ít nhất cũng không thể lấy oán trả ơn chứ?”
Diệp Tinh Bắc: “……”
Cô tụt huyết áp mới vừa khôi phục, tay chân còn mềm, cho dù bóp cổ Cố Quân Trục, cũng không có sức lực gì.
Nghe được Cố Quân Trục cưỡng từ đoạt lý, một loại cảm giác vô lực dâng lên trong lòng cô.
Cô buông cổ Cố Quân Trục ra, tự sa ngã che mặt mình lại, bắt đầu đau kịch liệt nghĩ lại, có phải vừa rồi cô làm ra một quyết định sai lầm nhất trong trong cuộc đời mình.
Đó là cùng Cố Quân Trục giả làm vợ chồng?
Cô vừa rồi nhất định là bị não tàn bám vào người, mới có thể đồng ý đề nghị của Cố Quân Trục!
Cùng đại lưu manh không biết xấu hổ giả làm vợ chồng, không làm bất luận nghĩa vụ cùng trách nhiệm của người vợ, cô khẳng định là người si nói mộng!
Ở lúc cô liều mạng suy nghĩ, như thế nào mới có thể làm Cố Quân Trục đồng ý bội ước, ô tô dừng lại, cận vệ kiêm tài xế của Cố Quân Trục - Cố Thuyền, quay đầu lại nhìn về phía Cố Quân Trục: “Thiếu gia, tới Giang gia rồi.”
Diệp Tinh Bắc lập tức ngồi thẳng thân mình, thần kinh đều căng chặt lên.
Giang gia!
Cái nơi gây cho cô sỉ nhục lớn nhất cùng nhiều thương tổn nhất trong cuộc đời cô, tới rồi!
Cô đoán, bọn họ sẽ có hiểu tình gì?
Bởi vì buồn bực cùng xấu hổ và giận dữ làm thần trí lại về tới thân thể của cô, cô quay đầu nhìn về phía Cố Quân Trục: “Nếu bác trai và bác gái là cha mẹ ruột của tôi, cho nên, hai anh trai nhà bác, chính là anh ruột của tôi?”
Cố Quân Trục gật đầu: “Phải.”
“Tôi đã gặp bọn họ,” Diệp Tinh Bắc lâm vào hồi ức, thần sắc chua xót, buồn bã mất mát: "Bọn họ cũng không thích tôi, nhìn thấy tôi, lạnh lùng, một câu cũng không muốn nói với tôi.”
“Khi đó bọn họ còn không biết cô là em gái ruột của bọn họ,” Cố Quân Trục nói: “Cha mẹ cô sau khi chết, hai anh em bọn họ đã bị ông ngoại bà ngoại cô đón đi mất, ngay cả họ đều sửa lại họ ông ngoại cô, bọn họ không chỉ không thích cô, đối với những người khác trong Giang gia cũng không thân cận.”
“Vâng,” Diệp Tinh Bắc gật đầu: “Lúc tôi ở Giang gia, từng nghe người ta nói qua, tôi…… Ông ngoại bà ngoại của tôi, chỉ có bác gái của tôi……”
“Mẹ cô!” Cố Quân Trục sửa đúng: “Từ Yến Lai không có tư cách làm mẹ cô! Mẹ cô tên Tạ Thấm Nguyệt, bà là người phụ nữ tốt, nếu bà còn sống, bà nhất định sẽ vô cùng yêu thương bà!”
“Đúng vậy, mẹ tôi!” Hốc mắt Diệp Tinh Bắc có chút ướt át: “Ba mẹ tôi sau khi mất vì bị tai nạn xe cộ, ông ngoại bà ngoại tôi liền đón hai người anh tới kinh thành, sửa họ hai anh tôi thành họ ông ngoại, họ Tạ, bởi vì cái này, Tạ gia cùng Giang gia tranh cãi vô cùng không thoải mái, gần như đoạn tuyệt lui tới, chỉ có ngày lễ ngày tết, xuất phát từ lễ tiết, hai anh tôi, mới có thể tới Giang gia tặng quà cho ông nội.”
“Tôi nghe người ta nói, ông nội của tôi trước kia rất thương yêu hai anh ấy, thẳng đến sau khi bọn họ sửa lại họ Tạ, mới không thích bọn họ, cảm thấy bọn họ ném mặt mũi Giang gia, làm ông sau khi chết không có mặt mũi đi gặp liệt tổ liệt tông Giang gia.”
Cố Quân Trục nghĩ đến chút cái gì, bộ dáng suy tư, một lát sau mới hỏi: “Tình cảm giữa cô và ông cô không tồi?”
“Cũng tạm,” Diệp Tinh Bắc gật đầu nói: “Ông nội là người duy nhất trong Giang gia đối xử tốt với tôi, ông ấy là thiệt tình yêu thương tôi, lúc tôi bị đuổi ra khỏi gia môn, ông nội bởi vì sinh bệnh, hôn mê bất tỉnh, nằm ở bệnh viện, nói cách khác, hai vợ chồng Giang Chính Hành cùng Từ Yến Lai không dám đối xử với tôi như vậy.”
Cố Quân Trục nhìn Diệp Tinh Bắc, ánh mắt thâm thúy, ý vị thâm trường: “Cô tốt nhất nên chuẩn bị tâm lý, ông nội cô có lẽ cũng không tốt như mặt ngoài cô nhìn thấy.”
Diệp Tinh Bắc ngẩn ra, nhíu mày: “Anh có ý tứ gì?”
“Hiện tại còn không thể xác định, cho nên không có biện pháp nói hết cho cô,” Ánh mắt Cố Quân Trục thông qua cửa sổ xe nhìn ra cửa lớn xa hoa của Giang gia cách đó không xa: “Giang gia này, ẩn giấu rất nhiều bí mật không muốn người biết, chỉ cần cô có tâm, sớm muộn gì có ngày, từng chuyện, từng cái, cô sẽ tìm được đáp án cho tất cả bí mật.”
Diệp Tinh Bắc bị ám chỉ trong giọng nói anh, làm cho sống lưng tê dại, mày nhăn càng chặt: “Anh đừng cố lộng huyền hư, anh rốt cuộc có ý tứ gì?”