⬅ Trước Tiếp ➡
Đến ngày đó... Giang Tư Du chờ coi!
Còn có người khác nhà họ Giang!
Cô rất kỳ đợi bọn họ nhìn đến Cố Quân Trục kỳ thật không có bệnh nguy kịch, cô căn bản hẳn không làm quả phụ!
*
Hai ngày sau.
Buổi sáng.
10 giờ.
Dáng vẻ Cố Quân Trục lười biếng ngồi ở trên ô tô, tuy có hứng thú nghiêng đầu nhìn Diệp Tinh Bắc ngồi ở bên cạnh anh: "Thật không nghĩ tới, cô cư nhiên thực cùng tôi về nhà họ Giang lại mặt."
Diệp Tinh Bắc hừ lạnh một tiếng, liếc anh ta: "Tôi cũng không nghĩ tới, theo như đồn đãi phóng đãng không kềm chế được Cố ngũ thiếu gia yêu tự do, thực sẽ bỏ quên cuộc sống độc thân ung dung tự tại, bị một tờ giấy chứng nhận kết hôn cho vây!"
Cố Quân Trục nhíu mày xem cô: "Cô cực kỳ hiểu tôi?"
Diệp Tinh Bắc liếc nhìn anh một cái: "Trước kia không biết, bây giờ biết, biết người biết ta , mới có thể nhanh ly hôn!"
Nghĩ đến cô không hiểu chồng hơn pháp luật, cô liền muốn thổ huyết.
Nhà họ Giang chết tiệt!
Giang Tư Du chết tiệt!
Như thế này xem cô thu phục cô ta như thế nào!
"Ly hôn?" Hai tay Cố Quân Trục khoanh lại, gối ở sau ót, cảm thán than dài một tiếng: "Thân phận của tôi nhất định tôi không thể dễ dàng ly hôn, ly hôn cô cũng đừng suy nghĩ, suy xét một phen cùng tôi giả làm vợ chồng."
Diệp Tinh Bắc nhíu mày: "Anh có thân phận gì, không thể dễ dàng ly hôn?"
Cố Quân Trục thứ cô: "Ba tôi không phải cùng cô nói, tôi là nhân viên quân đội đặc biệt, ly hôn phải do quân đội phê chuẩn, mà quân đội khẳng định muốn lão gia nhà chúng ta gật đầu, mới dám phê chuẩn, nếu cô muốn chờ lão gia nhà chúng ta gật đầu, còn không bằng chờ lão gia nhà chúng ta xuống mồ mới thành hiện thực."
Diệp Tinh Bắc: "..."
Như vậy nguyền rủa cha của mình cũng được sao?
Là cha sao?
Cô nhíu mày: "Tôi không rõ, điều kiện lấy nhà các người, anh tìm con gái nào không được, vì cái gì phải muốn tìm nhà họ Giang sa cơ thất thế ?"
Cố Quân Trục liếc cô một cái, chậc chậc: "Xem ra nhà họ Giang thật sự là đắc tội với cô, nói nhà mẹ đẻ mình sa cơ thất thế, nói một chút cũng không ngượng."
Diệp Tinh Bắc hừ một tiếng: "Tôi đã sớm không phải người nhà họ Giang, baai giờ tôi họ Diệp , nhà họ Giang căn bản không phải nhà mẹ đẻ tôi!"
Cố Quân Trục nhíu mày: "Nhà họ Giang không phải nhà mẹ đẻ cô, cô mong gấp trở về nhà cái gì?"
"Người nào nói cho anh, hôm nay tôi đi nhà họ Giang để lại mặt ?" Diệp Tinh Bắc cũng nhíu mày nhìn anh: "Hôm nay tôi về nhà họ Giang đập bể sân bãi có được không? Có Cố ngũ thiếu gia anh đến thăm, hôm nay nhà họ Giang khẳng định đầy đủ ! Trước kia nợ tôi, hôm nay có một cái tình một cái, hôm nay có một cái tính một cái, người nào đều đừng nghĩ chạy!"
Duyên tuyệt không thể tả!
Cố Quân Trục nghiêng đầu nhìn cô một hồi, lắc đầu chậc chậc: "Khó trách trong sách nói, thà đắc tội với mười quân tử chớ đắc tội với một tiểu nhân, thà đắc tội với mười tiểu nhân chớ đắc tội với một người phụ nữ! Bộ sách vạn năng, thật không lừa tôi!”
“ Này, anh tránh xa!” Diệp Tinh Bắc tức giận lườm anh một cái : “ Tôi vừa mới hỏi anh vì cái gì muốn cưới tôi?”
“ Không nha.” Cố Quân Trục liếc nhìn cô một cái, trong mắt mỉm cười, đôi mắt xinh đẹp như nắng mai, ánh sáng lung linh, làm tim người ta nhảy loạn “ Ba tôi không phải nói chỉ cần là họ Giang, ai cũng có thể, không nhất định là cô, chẳng qua nhà họ Giang không nỡ để hai người con gái khác cho một người sắp chết làm quả phụ, đem cô tới mà thôi.”
Diệp Tinh Bắc nhíu mày: " Ngày đó ba anh nói là thật? Tôi còn tưởng rằng là gạt người."
"Đương nhiên là thật. " Cố Quân Trục không chút để ý nói: "Chẳng thế thì cô cho là lão gia nhà chúng tôi lấy danh vọng địa vị, làm sao có thể làm ra chuyện thừa dịp cô hôn mê khiến cho tôi u mê hồ đồ ngủ với cô?”
"Cũng đúng " Diệp Tinh Bắc cười lạnh: "Ba anh lại vẫn nói cái gì, ông không biết tôi là bị bắt buộc, gạt người! Nếu tôi không phải bị bắt buộc, tôi làm sao có thể hôn mê bị đưa tới, hừ! Tiểu Phiến Tử kẻ lừa đảo, người một nhà tất cả đều là kẻ lừa đảo!"
" Nha đầu kia, tật xấu gì vậy, động một tí liền chỉ trích người thân?” Cố Quân Trục nhéo trên mặt anh một cái: “ Tôi có ý tốt đưa cô về lại mặt, cô liền thái độ?”
Diệp Tinh Bắc vuốt ve tay anh, trốn xa anh chút, lạnh lùng liếc anh: “ Anh nói vài câu thật lòng, tôi sẽ xem xét thái độ với anh hơi tốt một chút.”
Cố Quân Trục nhíu mày: "Một lời đã định! Tôi đây còn có thể nói!"
Diệp Tinh Bắc: "..."
Ý tứ cô châm chọc không đủ thấy rõ ràng sao?
Câu kia cô vừa nói dụng ý rõ ràng là châm chọc miệng anh nói nhiều sao?
Cố Quân Trục đã trái lại tự bắt đầu nói: "Đơn giản nói, liền là ba tôi cùng ông nội cô là chiến hữu, năm đó hai bọn họ đinh ước, mỗi người sinh con tra thành anh em kết nghĩa, sinh con gái là chị em, một nam một nữ làm vợ chồng, kết quả, ông nội cô sinh ba con trai, ba tôi sinh hai gái ba trai."
" Hoá ra, nhà tôi cùng nhà anh nên là kết làm thông gia, đối với ba anh sinh hai con gái cũng là hai chị của tôi, tất cả đều huỷ hôn rồi."
" Ông nội có một người con bởi vì đi tìm chị tôi huỷ hôn mất tích, sống không thấy người, chết không thấy xác."
"Từ khi con trai ông nội mất tích, nhà của chúng tôi bắt đầu số con rệp, người chết liên tiếp, ba tôi cùng mẹ tôi qua đời, tổng cộng sinh ba trai hai gái, hiện tại chỉ còn lại có tôi."
"Một năm trước, tôi ra ngoài làm nhiệm vụ khi đó bị trọng thương, thiếu chút nữa là chết, hôn mê bất tỉnh, ba tôi suýt nữa sụp đổ, ông cũng không tin quỷ thần, nhưng lần đó ông tin, đi tìm một người bạn tiến cử cho ông 'Cao nhân' ."
⬅ Trước Tiếp ➡