⬅ Trước Tiếp ➡
Cô không nhịn được hỏi.
"Anh thích Vân Sa Sa như vậy, tại sao lại muốn tán tỉnh những cô gái khác? Anh không nghĩ rằng cô ấy sẽ buồn sao?"
Bạch Kình Dục cười mà như không cười nhìn Hứa Vi.
"Lại có thể nghĩ cho người ngoài như vậy, nếu cô được sinh ra ở cổ đại, nhất định sẽ là một chính thê có tư cách."
"Điều đó chưa chắc đã đúng. Nếu sinh ra ở thời cổ đại, tôi sẽ nuôi cả một phòng nam nhân, ngày nào cũng ngâm thơ, sáng tác nhạc và hầu hạ mình, sẽ không cùng hưởng dụng một người chồng với những người phụ nữ khác"
Cô nhìn anh với ánh mắt đầy khıêu khích và khinh bỉ.
Bạch Kình Dục cười chế nhạo.
"Thật sao? Đã nhiều ngày như vậy, cũng không thấy một người ở bên cạnh cô. Xem ra cơ thể gợi cảm kia của cô không tốt như lời nói."
Hứa Vi biết rằng anh đang sử dụng chiến thuật khích tướng.
Ngay khi cô lạnh lùng đảo mắt, ngoài cửa đã có người bước vào, tiếp theo là giọng nói nhẹ nhàng của một người đàn ông truyền đến.
"Cục cưng, anh biết em là một người tham công tiếc việc đến mức quên ăn, nên hôm nay anh đã đặc biệt mang đến cho em bữa trưa. Ách, có phải anh làm phiền mọi người không? Đây là ai vậy?"
Người yêu bé nhỏ?
Bạch Kình Dục nhìn người đàn ông cao lớn cường trường mặc vest ở trước mặt rồi lại đưa ánh mắt dồn vào hộp cơm tiện lợi bằng nhôm mà anh ta xách trong tay.
Hừ
Lại còn tự tay làm nữa chứ.
Phải mất một lúc lâu Hứa Vi mới hiểu ra là người đàn ông này đến tìm mình, suýt chút nữa cô còn tưởng rằng thị trường của Bạch Kình Dục đã phát triển sang cả đồng tính rồi.
May mà vừa rồi không buộc miệng đi dò hỏi thân phận của đối phương.
Cô vội vàng lộ ra một nụ cười ngọt ngào để phản ứng lại “Người này là chồng của tôi, hai người chào hỏi nhau đi.”
Bạch Kình Dục liếc nhìn cô và người đàn ông bằng ánh mắt đầy thâm thúy.
Người đàn ông đó bước đến đặt hộp cơm tiện lợi trong tay lên trên bàn, ngay sau đó anh ta chủ động đưa tay ra với Bạch Kình Dục và rất tự nhiên thoải mái nói “Xin chào, tôi tên là Tần Dân Tránh.”
Ánh mắt Bạch Kình Dục nhìn chằm vào Tần Dân Tránh khẽ nheo mắt mà không đưa tay ra đáp trả người đàn ông đó, khóe miệng cong lên mang theo một vẻ châm biếm “Biết cô ấy đã có chồng rồi lại còn trắng trợn như vậy, anh có bản lĩnh đấy.”
Tần Dân Tránh không cảm thấy lúng túng thu tay lại thản nhiên trả lời “Như nhau cả thôi.”
Nói xong câu này anh ta quay đầu nhìn Hứa Vi nở ra một nụ cười ấm áp.
“Không ăn bữa sáng sao?
Cô có chút không quen với sự chủ động quan tâm của người đàn ông lạ. Nhưng vì không muốn để lộ ra sơ hở trước mặt Bạch Kình Dục nên vẫn cười gật đầu “Nhớ anh, không có tâm trạng ăn uống.”
Bạch Kình Dục không nghe tiếp nữa, chỉ thấy anh trực tiếp đứng lên, đút hai tay vào túi, ngắt lời của hai người họ “Vậy tôi không làm phiền các vị nữa.”
Hứa Vi không biết có phải mình bị lầm tưởng không nhưng cô lại nghe ra trong lời nói này có một chút mùi chua chát ghen tuông.
Đợi đến sau khi Bạch Kình Dục hoàn toàn đi khỏi thì Tần Dân Tránh ngồi xuống, chỉnh lại áo khoác ngoài của bộ đồ vest bình tĩnh giải thích “Là Trình Ninh bảo tôi đến.”
Hứa Vi đã dự liệu được từ lâụ
Cô gật đầu lấy quyển chi phiếu ở trong ngăn kéo, thuần thục cầm bút viết số rồi ký lên “Vất vả rồi, đây là phí diễn xuất của anh.”
Có thể nói động tác vô cùng thành thạo, hình như hành động này đã làm rất nhiều lần rồi.
Tần Dân Tránh nhướng mày nhìn vào tờ chi phiếu được đưa qua nhưng không đưa tay ra nhận. Bây giờ Hứa Vi mới có thời gian quan sát người đàn ông trước mắt này, vóc dáng cao lớn, cơ bắp khỏe mạnh. Tuy anh ta mặc đồ vest nhưng nhìn vào khí chất thì có vẻ không giống như một doanh nhân.
“Anh là nghệ sĩ của nơi nào?”
⬅ Trước Tiếp ➡