⬅ Trước Tiếp ➡
"A Dục, rốt cuộc thì con có ý gì với Vi Vi hả? Mẹ nhớ hồi còn ở đại học, con đối xử với nó cũng được lắm mà. Sao bây giờ lại không thèm để tâm đến con bé nữa? Mẹ nói cho con biết, Vi Vi thực sự không có tí tình cảm nào với con đâụ Nếu con còn một chân đạp mấy thuyền, không nhanh chóng chiếm được trái tim đối phương, đợi đến ngày nào đó con bé chịu hết nổi thì sẽ ly hôn đấy. Lúc đó con cứ tự làm tự chịu đi.”
Bạch Kình Dục đóng nắp hộp cơm lại, lười biếng đáp lại một chữ “Vâng.”
"Thái độ của con thế là sao hả? Lúc đầu mẹ còn mong hai đứa sinh em bé, nhưng bây giờ thật là... Haizz Mong ước được làm bà nội sao khó quá vậy "
Vân Uyển Tú vẫn luôn mồm càm ràm con trai.
Bạch Kình Dục chậm rãi dựa lưng vào ghế, im lặng dùng đầu ngón tay gõ lên mặt bàn, sau đó chợt lên tiếng hỏi
"Trai hay gái ạ?"
“Hả?"
Khóe miệng anh hơi cong lên, đôi mắt đào hoa mang theo ý cười "Mẹ muốn có cháu trai hay cháu gái?"
Vân Uyển Tú lấy lại tinh thần, mặt mày hớn hở "Trai gái gì cũng được hết "
Hứa Vi ngủ bù một lát rồi làm việc luôn.
Tinh thần của cô không tốt lắm, tính tình khó tránh khỏi có chút gắt gỏng.
Trong các cuộc họp, thường thì cô toàn bị mọi người minh trào ám phúng, dùng lời lẽ giấu đao để châm chọc chế giễụ Hôm nay Hứa Vi đã lấy lại sân nhà, ngôn từ sắc sảo phũ lại mấy nhân viên cấp cao.
Mọi người đều bị khí thế mạnh mẽ của cô làm cho kinh hãi.
Sau cuộc họp, bọn họ đều nhao nhao tỏ ra không thể tưởng tượng nổi, sau lưng lại bàn tán ầm ĩ.
"Không phải cô ta tự coi mình là vợ của sếp thật đấy chứ?"
"Không biết rốt cuộc thì cô ta đã thổi bao nhiêu gió bên gối tổng giám đốc nữa "
Giờ tan làm.
Mí mắt Hứa Vi không chịu nổi, dứt khoát chuẩn bị đi về. Cô nghĩ đến việc lái xe lúc mệt mỏi rất nguy hiểm nên lấy di động ra đặt xe, ai ngờ vừa bước ra khỏi cổng công ty đã nhìn thấy một chiếc xe thể thao Lamborghini màu bạc sáng loáng đang đậu bên đường.
Biển số 8888 cực kỳ vênh váo.
Đó là xe của Bạch Kình Dục.
Hứa Vi vừa mới nhận ra xe của ai, một giây sau mui xe đã mở ra. Người đàn ông đeo kính râm ngồi trên ghế lái, mỉm cười với cô.
Tất nhiên Hứa Vi sẽ không tưởng bở, cho là Bạch Kình Dục lại đích thân lái xe đến đón mình tan sở nên vô thức quay đầu lại. Lúc thấy một bóng hồng xinh đẹp đang bước ra từ tòa nhà công ty, cô mới thoải mái nhướng mày.
"Anh Kình Dục, sao anh đến đón mà không nói trước với em Thật là " Giọng nói nũng nịu khiến Hứa Vi nổi hết cả da gà.
Xung quanh có không ít người nhìn qua, thấy Vân Sa Sa đang mở cửa xe thể thao, tao nhã ngồi lên ghế phụ.
Sau khi đóng cửa, cô ta mới giả vờ ngạc nhiên nói "A, giám đốc Hứa? Trùng hợp thật đấy, cô cũng tan làm rồi à?"
Ánh mắt Hứa Vi rơi vào khuôn ngực gần như phẳng lì của đối phương, mỉm cười ngọt ngào "Hôm nay vẫn một to một nhỏ nhỉ."
Vân Sa Sa
Hứa Vi soái khí đi trên đôi giày cao gót.
Vân Sa Sa tức giận đến mức sắp khóc, vội lấy tay che ngực.
Vốn tưởng Bạch Kình Dục sẽ nói gì đó an ủi, nhưng làm sao biết được vừa quay đầu lại liền thấy ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào gương dõi theo bóng lưng Hứa Vi rời đi.
Cô đáng thương gọi, "Anh Kình Dục... sao anh không nói gì thế?"
Bạch Kình Dục tỉnh táo lại, lái xe, thản nhiên đặt câu hỏi.
"Ngày đầu tiên đi làm cảm thấy như thế nào?"
⬅ Trước Tiếp ➡