⬅ Trước Tiếp ➡
Cô đúng là quá dễ thỏa mãn.
Đường Nhiễm Mặc không xác định được một người mất trí nhớ có phải tính tình cũng thay đổi lớn không. Nhưng nói thật, anh hơi thấy may mắn vì cô mất trí nhớ. Nếu không vẫn là Mạt Lỵ phản nghịch như trước thì sẽ khiến anh đau đầu. Dù sao anh cũng không thể buông tay mặc kệ cô bé này.
"Luật pháp có quy định tôi chỉ chăm sóc cô tới mười tám tuổi. Trước đó công ty của nhà họ Tiêu giao hết cho tôi quản lý thay. Chờ cô trưởng thành sẽ trả lại hết cho cô nên tôi cũng chỉ chăm sóc cô hai năm."
Ý ở ngoài lời là hai năm sau cô phải chuyển ra ngoài.
Mạt Lỵ gật đầu không sao cả: "Được, tôi biết rồi."
Dù sao cô cũng không từng sống một mình,
Dù sao chú cũng chỉ là chú. Dù ba mẹ cũng không có lý nào phải nuôi cô cả đời.
Đường Nhiễm Mặc nhíu mày đầy bất ngờ. Cô không mạnh mẽ trách móc, nói anh là vì tài sản của nhà họ Tiêu như những người khác mà lại bình tĩnh đón nhận như thế. Cô là thay đổi từ bên trong.
"Chuyện này...Tôi muốn hỏi là sao chú là chú tôi nhưng chú không mang họ Tiêu?" Cô đã tò mò lâu rồi.
Thì ra cô còn chưa biết.
Đường Nhiễm Mặc hơi nheo mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, thuận miệng nói: "Vì tôi là đứa bé mà ông cụ Tiêu nhận nuôi."
"Hả?" Cô bất ngờ.
Tiêu Viễn là người thừa kế duy nhất của nhà họ Tiêu. Ông cụ Tiêu hao tổn tất cả lòng dạ để bồi dưỡng ông ta. Nhưng khi ông ta còn niên thiếu thì ông cụ Tiêu đã phát hiện ra Tiêu Viễn không có thiên phú của thương nhân. Chí của ông ta cũng không ở thương trường mà hứng thú là ở hội họa, muốn trở thành họa sĩ xuất sắc. Năm Tiêu Viễn mười lăm tuổi, ông cụ Tiêu tới trại trẻ mồ côi một chuyến. Ông cụ chọn một đứa bé, chính là Đường Nhiễm Mặc.
Anh có thiên phú kinh doanh, thậm chí khiến ông cụ Tiêu cảm thấy khen ngợi. Đương nhiên, nếu không thì sao trong trại trẻ mồ côi nhiều trẻ con như thế mà chỉ có mình anh được ông cụ chọn ra.
Trên danh nghĩa là nhận nuôi nhưng thực tế là ông cụ huấn luyện Đường Nhiễm Mặc thành vũ khí của Tiêu Viễn, củng cố đế quốc thương mại của nhà họ Tiêu giúp Tiêu Viễn. Nhưng sau khi ông cụ vừa chết thì Tiêu Viễn giao hết tất cả mọi thứ cho Đường Nhiễm Mặc xử lý, thậm chí còn cả vị trí tổng giám đốc đương nhiệm.
Ngày đó Tiêu Viễn cười hì hì vỗ vai anh: "Em là em trai anh, vị trí này ai ngồi chả giống nhau? Anh dẫn chị dâu em đi hưởng tuần trăng mật đã. Anh tin em."
Lúc đó Đường Nhiễm Mặc thầm cười hai tiếng, nghĩ không biết ông cụ Tiêu có tức tới đội mồ sống dậy không?
"Tôi không mang họ Tiêu là vì tôi không phải người nhà họ Tiêu." Anh cúi đầu nhìn thiếu nữ, vẻ mặt bình tĩnh không sóng.
Mạt Lỵ nói: "Nhưng chú đã đón tôi từ bệnh viện về."
"...Cho nên?"
Mắt cô như có dải ngân hà tản ra ánh sao lấp lánh đẹp đẽ trong bóng đêm khiến người ta không mở nổi mắt. Cô nói: "Chú là một người tốt."
Họng anh nghẹn ứ, không phản bác được.
Cuộc đời này anh được gọi là người tốt hai lần đều từ một người.
"Tôi có thể nêu chút yêu cầu nho nhỏ không?"
Anh cau mày, nghĩ tới tác phong làm việc cố tình gây sự trước đây của cô: "Không được tổ chức party ở nhà trọ, không được gây tiếng động lớn ồn ào, không được đập đồ..."
"Tôi không nói tới cái này." Cô xấu hổ, vốn bản thân cô ồn ào biết bao: "Ý tôi là tôi có thể thay quần áo của mình đi không?"
"...Cô muốn thay thành cái gì?"
"Chỉ cần không phải toàn là màu đen gắn đinh là được...Tôi vẫn khá thích...Ừm, quần áo bình dân một chút." Thực ra cô muốn nói là bình thường nhưng nếu cô nói ra thì lại thành khác với cô lúc trước.
Đường Nhiễm Mặc không bất ngờ với yêu cầu này của cô. Anh nhớ lại hành trình của mình một chút rồi nói: "Ngày mai tôi dẫn cô đi trung tâm thương mại."
"Cảm ơn!"
Anh phát hiện mười sáu năm qua đây là lần đầu tiên nghe thấy cô nói nhiều lời cảm ơn như thế.
Học phí một năm là sáu mươi nghìn
Người giúp việc theo giờ tới nấu ăn theo yêu cầu của người thuê. Lần này bà ta nấu toàn là món thanh đạm. Mạt Lỵ bị thương nên không thể ăn thịt cá.
Sau khi ăn cơm xong, Mạt Lỵ hỏi phòng tắm để tắm. Đường Nhiễm Mặc ngồi trên sô pha đọc báo "ừ" một tiếng.
Chuông cửa vang lên.
Đường Nhiễm Mặc liếc đồng hồ trên tay, nhìn giờ cũng đoán được là ai. Anh đặt báo xuống, đứng dậy đi mở cửa. Người đứng ngoài là thư ký Thẩm Thiên Thu của anh.
"Tổng giám đốc, đây là tài liệu anh cần."
"Vất vả rồi."
Vì để sắp xếp tang sự của vợ chồng Tiêu Thị mà đã nhiều ngày Đường Nhiễm Mặc không xử lý chuyện công ty. Anh không thể tiếp tục như vậy nữa. Nghỉ ngơi với người cuồng công việc mà nói là chuyện rất khó chịu đựng.
Thẩm Thiên Thu vô cùng lo lắng lái xe tới đây, không ngờ tổng giám đốc nhà anh ta sẽ khách khách sáo sáo kéo anh ta vào trong nghỉ ngơi một chút. Anh ta đang định tạm biệt thì bỗng thấy một bóng dáng trong phòng, đầu như thể bị đứt sợi dây nào đó,
Anh ta nhìn thiếu nữ mặc váy ngủ màu trắng rồi lại nhìn Đường Nhiễm Mặc đang đeo kính.
Tổng giám đốc của anh ta luôn không gần nữ sắc, đã gần hai mươi tám mà không có phụ nữ bên cạnh. Ai cũng đoán không biết có phải anh đồng tính hay không, còn đặt mục tiêu nghi ngờ lên người Thẩm Thiên Thu. Kết quả người ta chơi trò khẩu vị nặng!
Thoạt nhìn cô bé này còn chưa trưởng thành...
Thẩm Thiên Thu lặng lẽ niệm vài câu, phát rồ mất.
⬅ Trước Tiếp ➡