Đầu óc của Chu Tú Tú giống như "Oanh" một tiếng mà nổ tung, tâm trí cô hoảng loạn, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như tuyết đầy vẻ kinh ngạc.
"Con trai của lão Trần là một người đàng hoàng, cô cứ yên tâm mà sống, cùng người nhà chồng ở chung cho thật tốt . . ."
Xuyên đến thập niên bảy mươi đã khiến Chu Tú Tú không cách nào tiếp nhận, tinh thần trì trệ, điều duy nhất lúc này có thể để cho cô thở một hơi chính là nữ chủ của quyển sách văn niên đại lúc này đã thành góa phụ trẻ tuổi, không cần tiếp nhận chồng.
Bây giờ để cho cô tái giá chính là đi nhảy vào trong cái hố lửa khác.
Chờ đến khi lấy lại tinh thần, Chu Tú Tú như vứt bỏ một củ khoai lang nóng phỏng tay, trực tiếp đem chiếc nhẫn vàng kia ném trả lại cho bà mối "Tôi không gả."
Nghe được giọng nói này, Chu Tú Tú ngẩn ra, càng muốn khóc.
Giọng nói của nguyên chủ yêu kiều mềm mại, khiến người ta nổi hết da gà
"A Tú, đến lúc giờ phút quan trọng cô còn muốn đổi ý? Nhẫn vàng đẹp bao nhiêu, đừng nói là cô, đến cả tôi cũng thích." Sắc mặt của bà mối lập tức trầm xuống, nốt ruồi dưới lỗ mũi cũng di chuyển theo.
"Tôi không cần, bà thích thì tự mình giữ lại." Chu Tú Tú vứt lại lời này rồi xoay người rời đi.
Bà mối ở sau lưng tức giận đến mức ngực phập phồng.
Bà ta tuổi cũng đã cao, còn mang theo chiếc nhẫn mà một người trẻ tuổi tặng?
Thật đáng ghét
Sắc mặt của Chu Tú Tú ngưng đọng, bước nhanh hơn, trong đầu hồi tưởng lại tình tiết trong quyển sách niên đại kia.
Trong quyển sách, nguyên chủ là một nữ phụ pháo hôi, tình tiết liên quan đến không nhiều, ngay cả nhân vật được tạo nên cũng tương đối phẳng lặng.
Tính cách cô ta âm độc, cố chấp, bởi vì chồng qua đời mà bị người ta gọi là sao chổi, đâm ra cô ta oán hận tất cả mọi người, ngoài mặt hèn yếu, không dám tranh đoạt, thật ra thì sau lưng làm rất nhiều hành vi ngược đãi con cái.
Tình tiết sau này trong sách, cô ta thành công gả cho người nam phụ họ Trần ở thôn lân cận, chỉ tiếc sau đó nam phụ yêu nữ chính, vì vậy cô ta liền trở thành tình địch của nữ chính.
Nhưng vì chỉ số thông minh của cô ta không cao, EQ thấp hơn, nên dù là tình địch thì với vai chính cũng không tạo được bất kỳ uy hiếp nào, bình thường cũng chỉ là tạo ra một ít trò cười cho câu chuyện mà thôi.
Nghĩ đến tình tiết sau này, Chu Tú Tú xoa trán.
Cô chân nam đá chân chiêu, thật vất vả mới tự đứng vững ở giới mỹ thực, mắt thấy sắp nhận được quảng cáo sữa bò yến mạch, thế nào liền gặp phải chuyện bực mình này cơ chứ?
Xuyên sách cũng được đi, người ta xuyên thành cẩm lý đoàn sủng, thế nào cô lại là một nữ phụ độc ác?
Chu Tú Tú đi tới, chắc chắn sau lưng không ai theo kịp, bước chân mới dần dần thả chậm.
Nhìn qua hoàn cảnh lạ lẫm lại dơ dáy bẩn thỉu, trong lòng cô muốn nôn lên từng cơn.
tinh nannan Hệ thống mỹ thực chữa trị lên sàn.
Có người đang nói chuyện?
Hai mắt Chu Tú Tú nhìn xung quanh, bên cạnh hoang vu lành lạnh, căn bản không có bóng người.
Hệ thống vốn tồn tại ở trong đầu ký chủ, ký chủ có thể thông qua ý niệm mà khơi thông.
Âm thanh lạnh như băng lại vang lên lần nữa.
Đây chính là bàn tay vàng của cô sau khi xuyên qua sao?
Mục đích của hệ thống là ấm áp, chữa trị, mang cho người ta sức mạnh và tình yêụ Mọi người đều biết, mỹ thực có thể chữa trị tâm bệnh, mời ký chủ thông qua chế tạo mỹ thực dẫn cả nhà đi về phía tương lai mỹ mãn.
Mi tâm của Chu Tú Tú liền không buông lỏng "Tại sao là tôi?"
Hệ thống không để ý đến cô, chỉ là tự mình giới thiệụ
Hệ thống đem nhiệm vụ phân phát cho ký chủ, nhiệm vụ sau khi hoàn thành có thể nhận thưởng đồ vật tương ứng.
Chu Tú Tú tức giận.
Bàn tay vàng của cô chính là người nấu ăn?