⬅ Trước Tiếp ➡
Tạ Dương nhướng mày, hứng thú hỏi: "Anh tự thủ da^ʍ rồi sao?"
Lục Giai Minh đỏ ửng cả hai tai, không muốn đáp lại.
Tạ Dương không ngừng hỏi: "Lúc nào? Ở đâu? Làm như thế nào?" Vừa nói, hắn vừa tiến gần về phía Lục Giai Minh, cuối cùng cơ hồ muốn cắn lên lỗ tai của cậu.
Lục Giai Minh nghiêng mặt muốn tránh, chống tay lên ngực hắn, một chữ cũng không nói ra, hiển nhiên là không nguyện ý trả lời. Tạ Dương cười một tiếng. Cũng không ép cậu nữa, chỉ liếʍ rái tai cậu một cái, tay phải linh hoạt vuốt ve hoa huyệt của cậu, thậm chí còn dùng thêm chút lực, đem ngón tay áp lên qυầи ɭóŧ nơi miệng huyệt ở đó, ngón tay đè ép lên âʍ ѵậŧ, hắn khàn giọng nói: "Nếu anh không muốn nói, vậy hôm nay chúng ta thử một chút, tôi sẽ chơi anh đến cao triều, được không?"
Hoa huyệt bị hắn trêu ghẹo vô thức phun ra nước da^ʍ thấm ướt qυầи ɭóŧ, vải vóc cũng trở nên ướt đẫm dán chặt lên nơi tư mật kia, Lục Giai Minh không cách nào phản kháng lại sự trêu chọc kia, cậu bắt đầu muốn trốn tránh, tay đẩy ngực Tạ Dương ra, nói: "Tạ Dương, đừng làm như vậy."
Nhưng bây giờ, Tạ Dương không khác gì một tên súc sinh, không thể nghe thấy lời Lục Giai Minh nữa, những lời hắn vừa mới hứa vừa rồi cũng nhanh chóng bị vứt đi, hắn cách một lớp vải vóc mà trêu đùa hoa huyệt, cổ họng cũng trở nên nóng ran, nhìn miệng huyệt không ngừng chảy ra nước da^ʍ, hắn liền nhỏ giọng nói: "Tôi muốn nếm thử một chút, muốn liếʍ hoa huyệt một cái."
"A!" Thanh âm cao vυ"t vang lên, Lục Giai Minh không tự chủ được mà siết chặt ga giường, kháng cự lời nói của Tạ Dương: "Không được, không thể, Tạ Dương, đừng làm vậy, Tạ Dương, cậu đã hứa rồi, a!"
Tạ Dương giữ chặt lấy bắp đùi cậu, không có phép cậu lộn xộn nữa, sau đó cởϊ qυầи lót của cậu xuống, đầu lưỡi hướng đến hoa huyệt mà liếʍ lên, tay cũng không quên trêu chọc âʍ ѵậŧ, đầu lưỡi linh hoạt ướt hϊếp hoa huyệt mềm mại, nước da^ʍ nhanh chóng thấm ướt ga trải giường, Lục Giai Minh muốn né tránh, nhưng kɧoáı ©ảʍ tê dại khiến thân thể cậu không chút xấu hổ mà tiến lại gần Tạ Dương, cậu có thể nghe thấy tiếng nước chảy bên dưới, cây gậy thịt phía trước cũng đã đứng thẳng lên, phun ra chất lỏng trong suốt: "Tạ Dương...Tạ Dương..." Lục Giai Minh cảm thấy đầu óc của mình trở nên hỗn loạn, cậu chỉ có thể nức nở gọi tên Tạ Dương, nhưng nó hệt như liều thuốc kí©ɧ ŧɧí©ɧ người nghe.
Mẹ kiếp, Tạ Dương nghe cậu gọi tên mình, côn ŧᏂịŧ dưới quần liền trở nên cứng đến phát đau, đồ dâʍ đãиɠ, cả khóc cũng thật da^ʍ, trong đầu hắn suy nghĩ đến lúc mang côn ŧᏂịŧ của hắn nhét vào trong hoa huyệt của cậu, ch!ch cậu, đâm vào tử ©υиɠ, giã nát hai cái lỗ nhỏ, để cậu mang thai, kể cả bụng lớn cũng bị hắn ch!ch.
Ảo tưởng trực tiếp khiến động tác của hắn trở nên thô bạo hơn, ngón cái cùng ngón trỏ dùng lực trêu đùa âʍ ѵậŧ, đầu lưỡi không ngừng kí©ɧ ŧɧí©ɧ hoa huyệt khiến cậu không ngừng thở dốc.
Thân thể Lục Giai Minh bắt đầu run lên, ngay cả cây gậy thịt cũng muốn bắn tinh, hoa huyệt cũng bắt đầu co rút lại, ngay cả cúc huyệt cũng khép khép mở mở nghênh đón cao trào.
"A!" Thân thể cậu hệt trở nên căng như dây đàn, trong nháy mắt sống lưng cũng trở nên cong lên, cây gậy thịt cũng bắn tinh lên người hắn, từ nơi sâu nhất của hoa huyệt phun ra nước da^ʍ thẳng vào miệng của người đàn ông.
⬅ Trước Tiếp ➡